Tìm kiếm: đối-xử
Đời người có kẻ sướng không biết hưởng lại thích những cơn say nắng, rồi mơ mộng đã tìm thấy tình yêu đích thực. Đấy chính là Phong, ông chồng được Hằng chăm sóc không còn thiếu chỗ nào. Kết hôn với Hằng, Phong từ một gã trai quê công việc bình thường trở thành một ông chủ chuỗi nhà hàng Nhật nổi tiếng thành phố. Nhà đẹp, vợ đẹp, con ngoan.
Cứ ngỡ vợ tôi hiền lành và vị tha, cô ấy sẵn sàng bỏ qua hết dù tôi ngoại tình. Ấy thế mà không, hóa ra đằng sau sự tử tế ấy lại là màn trả thù cao tay, khiến tôi luôn mặc cảm và tội lỗi, suốt đời không dám nhìn mặt các con.
Hiện tại cô ấy làm công ty tư nhân, tôi cũng vậy. Lương tháng của tôi cao hơn cô ấy một chút nhưng so với thiên hạ thì chẳng thấm vào đâu.
Mắt tôi nhòe đi, đầu óc chao đảo và không thể tin những gì chồng mình đã nhắn.
Lúc chúng tôi ra tới bãi đỗ xe của nhà hàng, chồng tôi đột ngột quay người rồi không nói không rằng giơ tay giáng cho tôi một cái tát khiến tôi suýt ngã ngồi xuống đất.
Khách khứa lúc ấy chẳng ai còn dám xì xào về chuyện nhà gái trao ít của hồi môn nữa. Họ chỉ thầm ngưỡng mộ và ghen tị với tôi khi có được một người chồng và mẹ chồng tâm lý, yêu thương.
Thực sự tôi không trốn tránh trách nhiệm, tôi có lý do nhưng đau lòng thay là không một ai thông cảm cho tôi.
Khi em chồng mang bầu, mẹ chồng lập tức xin bên thông gia cho cô ấy về đây sinh sống. Thế nhưng, bà lại đưa ra yêu cầu là vợ chồng tôi phải góp tiền nuôi em.
Cho đến tối ấy, 11h đêm tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì chuông điện thoại kêu vang. Là mẹ tôi gọi. Tôi giật nảy người nghe được tiếng kêu hốt hoảng của bà trong điện thoại.
Chồng tôi tím tái mặt mũi, còn cô người tình kia thì đã trắng bệch mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta hét lên một tiếng rồi vùng bỏ chạy khỏi nhà tôi, không dám quay đầu lại.
Sáng đó, không hiểu con mèo đi chơi ở đâu về, người đầy bùn đất và bụi bặm. Em định mang đi tắm mà nó lại chạy luôn vào phòng bố mẹ chồng, nhảy lên chăn chiếu của ông bà làm em sợ tái cả mặt.
“Sao chị lại bất cẩn thế, mẹ quý cái bình này lắm đấy!”, em gái chồng lên tiếng trách móc tôi. Nhưng mấy lời phê phán đó lập tức im bặt khi chúng tôi phát hiện bên trong chiếc bình thế mà lại có một món đồ.
Tôi sinh ra trong gia đình cũng khá giả, bố mất sớm nên mẹ đi thêm bước nữa. Bố dượng có một gái, một trai con chung với mẹ. Tôi trở thành người thừa trong nhà. Chưa bao giờ bố dượng yêu thương hay quan tâm tôi dù chỉ một chút.
Gái ế như tôi gặp được anh quả thật là hạnh phúc vô bờ bến đến khi biết rõ bản chất con người chồng thì thất vọng tràn trề.
Cuộc đời chẳng ai nói trước được điều gì. Tôi chẳng ngờ chị lại dám làm cái chuyện tày trời ấy. Nếu đêm đó tôi không tỉnh dậy giữa đêm bỗng không thấy chồng đâu thì có lẽ mọi chuyện vẫn chỉ là bí mật.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































