DNVN - Năm 221 công nguyên, Lưu Bị đã dẫn binh đánh Tôn Quyền để báo thù và rửa mối nhục cho Quan Vũ. Kết quả, đội quân của ông bị quân Đông Ngô của Tôn Quyền đánh tan tác đành phải lui về giữ Vĩnh An. Nhiều người thắc mắc tại sao dưới trướng Lưu Bị có quân sư tài ba như Gia Cát Lượng lại không tiên liệu được kết cục bi thảm này?
DNVN - Với thực lực của Thục quốc lúc bấy giờ căn bản là không cách nào thắng được Tào Ngụy. Đây là điều mà đến một người bình thường như chúng ta cũng có thể nhìn ra, vậy tại sao một con người tinh anh như Gia Cát Lượng lại không thể nhận ra? Có thể nói mục đích thực sự của Khổng Minh khi Bắc phạt nhất định không đơn giản như vậy?
DNVN - Quan Vũ từng là cái tên khiến biết bao tướng lĩnh khác phải nể phục bởi sức địch muôn người, khó ai sánh kịp, lại mang danh anh cả “Ngũ hổ tướng” nhà Thục Hán. Thế nhưng trong binh nghiệp lẫy lừng của vị tướng uy chấn Hoa Hạ ấy lại từng phải chịu thất bại đau đớn trước một danh tướng cũng không kém phần xuất sắc khác của tập đoàn Tào Ngụy.
DNVN - Kế khích tướng của Gia Cát Lượng khiến Chu Du quyết tâm một mất một còn với Tào Ngụy là mắt xích quan trọng cho đại chiến Xích Bích dẫn đến kết cục tam phân thiên hạ sau này. Vậy phải chăng Khổng Minh nắm được yếu điểm gì của danh tướng Chu Du hay thủ lĩnh Tôn Quyền mà lại có thể khơi dậy ý chí quyết đấu của họ chỉ bằng vài lời nói?
DNVN - Trong giai đoạn lịch sử Tam Quốc, khi thiên hạ chìm trong loạn lạc, binh biến thì Kinh Châu được mệnh danh là vùng đắc địa khiến các nhà tài phiệt Tam Quốc ai cũng nhòm ngó khao khát có thể giành được bằng mọi giá. Vị trí chiến lược trọng yếu của nó trong lịch sử tranh chấp giữa ba tập đoàn chính trị Thục Hán, Tào Ngụy và Đông Ngô.