Đời sống

Vợ đồng ý ly hôn, chồng nhẹ lòng như được giải thoát nhưng ngày ra tòa, nhìn đứa trẻ trên tay cô mà anh “gục ngã”

"Tôi không nhận sai còn quay ra trách cô ấy, rằng nếu em được hoàn hảo như vợ người ta, biết đẻ, biết làm đẹp mặt chồng thì đã chẳng vậy. Rồi được mẹ ủng hộ, tôi chủ động đề nghị ly hôn...", người chồng kể.

Bị cô bạn thân cướp chồng, trong đám cưới vợ cũ đã tặng cô dâu 1 món quà khiến cặp vợ chồng sững sờ thảng thốt / Cuộc sống vợ chồng có thể đi đến hồi kết chỉ vì điều nhỏ nhặt sau

Đôi khi hạnh phúc ở thật gần nhưng chúng ta lại không nhận ra để nắm giữ, trân trọng mà cứ đứng núi này trông núi kia, khi mất mới ngậm ngùi nuối tiếc thì tất cả đều đã quá muộn. Cũng từng mắc phải sai lầm lớn này, mới đây một người chồng đã vào mạng xã hội than thở.

Câu chuyện như sau: "Khi mới kết hôn, tôi từng nghĩ mình chắc chắn sẽ không bao giờ phụ bạc vợ. Thế nhưng cuộc sống quả thật không thể nói trước được điều gì. Hôn nhân có quá nhiều vấn đề mà một người đàn ông ít kinh nghiệm sống như tôi không đủ tỉnh táo và khôn khéo để giải quyết. Trong đó, mệt mỏi nhất là mối quan hệ giữa vợ với mẹ, tôi không thể dung hòa.

Được vợ đồng ý ly hôn, chồng nhẹ lòng như được giải thoát nhưng ngày ra tòa, nhìn đứa trẻ trên tay cô mà anh “gục ngã” tại chỗ - Ảnh 1.

Bài chia sẻ của người chồng.

Tôi thừa nhận mẹ tôi là người có lối suy nghĩ cổ hủ, vợ tôi lại thuộc mẫu phụ nữ hiện đại, suy nghĩ của cô ấy rất thoáng, trong mọi mối quan hệ, vợ tôi luôn thích sự bình đẳng. Nếu mẹ chồng nói mà không đúng, cô ấy sẽ không nghe. Tuy vợ tôi cũng không tỏ thái độ song mẹ vẫn phật ý. Bà mắng con dâu xong lại quay ra trách con trai không biết dạy vợ. Ở giữa chịu sức ép của 2 người phụ nữ, tôi mệt mỏi vô cùng.

Cưới hơn 2 năm vợ tôi chưa mang bầu, mẹ mong cháu lại gây áp lực cho cô ấy. Mấy lần hai đứa đưa nhau đi khám mà kết quả cả hai đều bình thường. Tuy nhiên, mẹ tôi không tin điều ấy, bà nói chắc chắn vợ tôi có vấn đề mới không đẻ được.

Lúc đầu tôi cũng bỏ ngoài tai những lời mẹ nói nhưng mưa dần thấm lâu, mỗi ngày nghe mẹ nói 1 chút, tôi dần thấy bà có lý mà ngầm quay sang đổ lỗi tại vợ. Rồi cứ thế mâu thuẫn giữa tôi với vợ, vợ với mẹ cứ thế nhân dần thành 1 vòng quẩn quanh không lối thoát. Chán nản, tôi bắt đầu ra ngoài tìm mối quan hệ khác mua vui. Bắt đầu chỉ là vui chơi đổi gió, sau thì cặp bồ hẳn. Vợ tôi biết chuyện, cô ấy làm ầm.

Khi ấy, tính sỹ diện của đàn ông lên cao, tôi không nhận sai còn quay ra trách vợ, rằng nếu em được hoàn hảo như vợ người ta, biết đẻ, biết làm đẹp mặt chồng thì tôi đã chẳng vậy. Rồi được mẹ ủng hộ, tôi chủ động đề nghị ly hôn. Vợ tôi không đồng ý, tôi hằn học quyết định xin luân chuyển công tác vào nam, để vợ ở lại một mình ngoài bắc.

Từ ngày đi, tôi hầu như không liên lạc với vợ, chỉ thi thoảng nhắn tin giục cô ấy ký giấy để giải thoát cho nhau. Về phần vợ tôi, sống một mình với mẹ chồng không hợp, cô ấy xin dọn về bên nhà đẻ.

 

Vì quan hệ đôi bên căng thẳng như thế, hai gia đình thông gia cũng không thăm hỏi nhau. Có 1 vài lần tôi ra bắc thăm nhà nhưng cũng không sang bên ngoại tìm vợ.

Bẵng đi mười mấy tháng, tự nhiên vợ tôi gọi điện nói cô ấy đồng ý ký giấy. Tuy có chút ngạc nhiên nhưng tôi đoán chắc vợ đã nghĩ thông mà mau mải thu xếp việc ra bắc làm thủ tục ly hôn. Cả hai bên đều tự nguyện nên mọi việc giải quyết rất nhanh. Hôm ra tòa, ký giấy tờ xong, vợ chồng chính thức đường ai nấy đi, tôi thấy nhẹ cả lòng.

Song lúc ra tới cổng, bất ngờ thấy mẹ vợ bế trên tay đứa trẻ tầm 5, 6 tháng tuổi, vừa thấy vợ tôi đã sà vào người, chìa tay đòi cô ấy bế mà tôi giật mình. Vợ tôi xưng mẹ với đứa bé, tôi sững người dừng lại quan sát. Thấy khuôn mặt, đôi lông mày, cả khuôn miệng của nó giống mình y chang mà tôi sững sờ. Lại gần vợ một chút, tôi hỏi đứa nhỏ ấy là thế nào, mặt em lạnh tanh đáp: 'Là con của tôi', vậy là em một tay bế con, một tay kéo mẹ đẻ ra xe taxi đi khiến tôi chỉ còn biết thẫn thờ nhìn theo.

Được vợ đồng ý ly hôn, chồng nhẹ lòng như được giải thoát nhưng ngày ra tòa, nhìn đứa trẻ trên tay cô mà anh “gục ngã” tại chỗ - Ảnh 2.

Ảnh minh họa.

Lòng tôi bắt đầu hụt hẫng, trống rỗng. Khuôn mặt, nụ cười, đôi mắt, đôi lông mày của đứa nhỏ trên tay vợ cứ ám ảnh tôi mãi. Mọi thứ không rõ ràng nhưng trong tận sâu nơi đáy lòng, tôi cảm nhận được dường như mình đã để vuột mất một điều quý giá. Tôi không có tư cách gọi điện hay đến gặp vợ hỏi về đứa trẻ kia, chỉ biết nhìn nó, tôi lại cảm thấy có 1 phần của mình trong nó. Lẽ nào khi tôi quyết đinh rời bỏ đi, em có bầu nhưng vì hận chồng mà không nói. Giờ tôi không biết phải làm sao cho đúng với hoàn cảnh của mình".

 

Câu chuyện của người chồng đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Quả thật, cuộc sống hôn nhân cần lắm sự trưởng thành, bản lĩnh của một người chồng. Sự quyết đoán, cư xử công bằng của họ mới là yếu tố quyết định để chèo lái, duy trì một cuộc hôn nhân bền vững. Tiếc rằng anh chồng trên lại thiếu đi yếu tố cần và đủ đó mới đẩy cuộc hôn nhân của mình đi vào bế tắc như vậy.

Có thể bạn quan tâm
 
Loading...
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm