Khám phá

Bị Quan Vũ xem thường, Khổng Minh và Lưu Bị lừa dối, nhưng đây mới là quân sư giỏi nhất Tam Quốc

Với tầm nhìn chiến lược, cách ứng xử điềm tĩnh, vị chiến lược gia này lần lượt chinh phục từng đối tượng mỗi khi đi thuyết khách.

Lưu Bị đã từng bỏ lỡ 4 nhân tài đỉnh cao, người cuối cùng còn tài giỏi hơn cả Gia Cát Lượng / Lưu Bị lừa 5 vạn quân sĩ từ tay Tào Tháo, quân Tào tại sao lại không phản kháng?

Vào một buổi sáng tinh mơ, Lỗ Túc bước vào lều của Lưu Bị thì thấy ông ta đang tập trung vào tấm bản đồ trong tay, trán co lại như đang suy nghĩ vấn đề gì đó. Nghe thấy bước chân, Lưu Bị ngước lên nhìn, trong mắt ánh lên vẻ mệt mỏi.

"Lưu hoàng thúc, nghe nói thúc gặp khó khăn ở Kinh Châu?", Lỗ Túc quan tâm hỏi.

Lưu Bị thở dài, đặt bản đồ trong tay sang một bên. "Đúng vậy, Tử Kính, nơi này quả thực có một số vấn đề. Địa hình Kinh Châu hiểm trở, việc củng cố vùng đất này quả thực có một số khó khăn".

Lỗ Túc đến gần, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện Lưu Bị. "Nếu cần, tôi sẵn sàng giúp đỡ", giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

Lưu Bị nhìn xuống tấm bản đồ chiến lược, hơi cau mày. Lỗ Túc đứng sang một bên, mỉm cười chờ đợi phản ứng của ông.

"Lỗ Túc, ngươi quả thực là tri kỷ của ta". Trong mắt Lưu Bị lóe lên một tia xảo trá. Ông ta hít một hơi thật sâu, như thể đang nghĩ về một kế hoạch lớn nào đó. "Công việc ở Kinh Châu rất nặng nề, ta không đành lòng để ông phải ra tay".

Lỗ Túc khẽ mỉm cười, biết đây là câu nói khách sáo của Lưu Bị mà thôi. Ánh mắt ông bộc lộ sự kính trọng đối với chúa công và niềm tin vào tương lai: "Lưu hoàng thúc, thúc quá khách sáo rồi, được phục vụ thúc là vinh hạnh của tôi".

Sau đó, cả 2 đắm chìm vào thảo luận trước tấm bản đồ chiến lược. Sự xảo quyệt trong mắt Lưu Bị càng mạnh mẽ thì sự tự tin của Lỗ Túc cũng tăng lên. Kế hoạch chiến lược này sẽ trở thành một chương vẻ vang được viết bởi 2 anh hùng.

chien-luoc-gia-gioi-nhat-tam-quoc-1-1703497787.jpg
Ảnh minh họa

Khi màn đêm buông xuống, Gia Cát Lượng lặng lẽ đến lều của Lỗ Túc. Trong đêm tối, ánh mắt 2 vị quân sư gặp nhau, như hiểu tâm tư của nhau. "Trận chiến Xích Bích sắp xảy ra, việc thiếu mũi tên khiến ta đau đầu. Ta đặc biệt đến đây hy vọng cùng Tử Kính bàn cách giải quyết".

Lỗ Túc khẽ cau mày, suy nghĩ một chút rồi nói: "Việc thiếu mũi tên là một vấn đề nghiêm trọng, nhưng Tô Châu cũng đang trong tình trạng thiếu mũi tên".

"Điều này ta hiểu, nhưng nếu không có đủ mũi tên, trong trận Xích Bích chúng ta khó có thể đứng vững", Gia Cát Lượng trong giọng nói lộ ra một tia bất lực.

Lỗ Túc nhìn Gia Cát Lượng, trong lòng có chút do dự. Ông biết số lượng mũi tên dự trữ của Tô Châu có hạn, nhưng trước nhu cầu của liên minh, ông cảm thấy mình có trách nhiệm không thể trốn tránh.

"Khổng Minh tiên sinh, đây thực sự là vấn đề khó khăn. Về mũi tên, tôi sẽ tận lực". Lỗ Túc cuối cùng bày tỏ quyết định bày tỏ quyết định của mình, trên mặt lộ ra một tia quyết tâm.

 

Gia Cát Lượng mỉm cười gật đầu: "Tử Kính, cảm ơn ngươi đã thông cảm và ủng hộ. Với đủ mũi tên, Thục Hán chúng ta sẽ bất khả chiến bại trong trận Xích Bích".

Vì vậy, Lỗ Túc đã huy động và giao một phần mũi tên dự trữ của Tô Châu cho Thục Hán. Mặc dù quá trình này không phải là một quyết định dễ dàng nhưng ông tin rằng vì mục tiêu chung, đó là cái giá phải trả.

Sau khi phân bổ mũi tên xong, Gia Cát Lượng bắt đầu kế hoạch tài tình của mình là "thuyền cỏ mượn tên". Lợi dụng sơ suất của đối phương, ông đã mượn thành công một lượng lớn mũi tên, giành được chiến lợi phẩm có giá trị trong trận Xích Bích.

chien-luoc-gia-gioi-nhat-tam-quoc-2-1703497787.jpg

Trận Xích Bích đến gần, Lỗ Túc tạm nghỉ việc quân bận rộn, quyết định đến gặp Tôn Quyền bày tỏ: "Chúng ta cần một đồng minh mạnh và Lưu Bị là ứng viên sáng giá nhất".

Tôn Quyền khẽ mỉm cười, tựa hồ đang suy nghĩ: "Ngươi nghĩ ông ta có đáng tin không?".

 

"Hắn là anh hùng, nhưng cũng là cần giúp đỡ người, có tham vọng nhưng lại thiếu lãnh địa, tài nguyên", Lỗ Túc trả lời không do dự.

Tôn Quyền bước tới trước bản đồ, ánh mắt trầm tư: "Nếu Lưu Bị mạnh lên, chúng ta sẽ ra sao?".

"Tướng quân, trọng tâm bây giờ là chống lại Tào Tháo. Nếu Lưu Bị mạnh lên, sẽ còn tốt hơn Tào Tháo kiểm soát toàn bộ phương bắc", giọng Lỗ Túc kiên định.

Sau khi suy nghĩ rất lâu, Tôn Quyền gật đầu: "Ngươi nói có lý, Tử Kính. Chúng ta thật sự cần cân nhắc hợp tác lâu dài". Họ bắt đầu thảo luận chi tiết về khả năng và các chi tiết cụ thể của liên minh.

chien-luoc-gia-gioi-nhat-tam-quoc-3-1703497787.jpg

Trong bối cảnh chiến tranh căng thẳng, liên minh giữa Đông Ngô và Thục Hán bước đầu hình thành. Hội nghị quân sự quan trọng quy tụ nhiều tướng lĩnh bàn sách lược đánh Tào Tháo. Vào thời điểm quyết định tương lai, Quan Vũ, một danh tướng thời Thục Hán cũng được mời tham gia.

 

Không khí trong phòng họp rất trang trọng, các tướng lĩnh ngồi quanh chiếc bàn dài, bàn luận về chiến thuật. Đột nhiên, cửa bị đẩy ra, Quan Vũ khí thế uy nghiêm bước vào. Đôi mắt hắn như dao găm, bước đi vững vàng, phong thái anh hùng. Các tướng đều nhường đường cho hắn, nhưng Quan Vũ lại nhìn thẳng vào Lỗ Túc với ánh mắt khinh thường.

Lỗ Túc cảm nhận được ánh mắt của Quan Vũ, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: "Quan Vân Trường, ngài coi thường tôi à?".

Quan Vũ gầm một tiếng, không che giấu sự khinh thường với Lỗ Túc: "Ngươi chỉ là một văn sĩ".

Lỗ Túc mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: "Có lẽ vậy, nhưng trí tuệ thường thắng vũ lực".

Trong ánh mắt Quan Vũ thoáng qua chút ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức bị thái độ kiên quyết của hắn che đậy: "Văn sĩ có trí tuệ gì? Chiến trược thực sự nằm ở trận mạc".

 

Lỗ Túc vẫn cười: "Tướng quân, vũ lực quan trọng, nhưng kết quả của một cuộc chiến thường do chiến lược quyết định".

Quan Vũ hừ lạnh nói: "Theo ta, trực tiếp chiến đấu là phương pháp giải quyết vấn đề tốt nhất".

Lỗ Túc nhẹ gật đầu, ôn hòa nói: "Thực chiến đương nhiên quan trọng, nhưng không thể bỏ qua bước hoạch định trước và sau cuộc chiến, những thứ này cần trí tuệ".

Dưới màn đêm, Quan Vũ đảo mắt quanh phòng, trong lòng dân lên những cảm xúc khác nhau. Ấn tượng ban đầu của ông ta về Lỗ Túc dần thay đổi. Sau một lúc im lặng, ánh mắt Quan Vũ từ dữ tợn sắc bén chuyển sang trầm tư, nghiêm túc. Ông ta nhìn văn sĩ trước mặt, như thể thấy một chiến lược gia ẩn mình trong những cuốn sách.

Trong cuộc gặp gỡ, Lỗ Túc đã thể hiện trí tuệ chiến tranh sâu sắc và cách bố trí tài tình. Lời nói của ông đầy trí tuệ, mọi đề xuất đều được cân nhắc kỹ càng khiến các tướng lĩnh có mặt đều phải kinh ngạc. Ngay cả Quan Vũ, một vị tướng hung hãn nổi tiếng với thế lực cũng phải thừa nhận rằng văn sĩ này tháo vát hơn nhiều so với bề ngoài.

 

Hội nghị xong, Quan Vũ lặng lẽ đứng sang một bên, nhìn Lỗ Túc trao đổi với các tướng khác. Ánh mắt ông không còn khinh thường nữa mà tràn đầy sự nghiêm túc, suy tư. Quan Vũ dần dần hiểu rằng trong tình thế chiến đấu phức tạp này, trí tuệ của người vạch kế hoạch cũng quan trọng không kém, thậm chí có khi còn quan trọng hơn cả vũ lực.

Khi mặt trời lặn, làn khói từ trận chiến Xích Bích dần tan đi, để lại mặt sông yên bình. Lỗ Túc đứng một mình bên sông, nhìn thuyền địch bốc cháy phía xa, ánh lửa phản chiếu trong đôi mắt điềm tĩnh. Đối với ông, chiến thắng này không chỉ là thành công về mặt quân sự mà còn là chiến thắng của trí tuệ và chiến lược.

1
 
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm