Tìm kiếm: Chồng-tôi
Cả năm trời chẳng gặp gỡ, không hiểu tôi làm gì động chạm đến bà mà bà phải đối xử với tôi như thế.
Nghĩ tới con, tôi đồng ý cho chồng cũ ở lại. Dù sao cũng chỉ 1 tháng thôi mà...
Trước câu hỏi tại sao lại là tôi, H giải thích anh quen biết tôi chẳng phải ngày một ngày hai. Anh đủ hiểu tôi cũng như cảm phục và quý mến tôi rất nhiều.
Tôi đã bật khóc và hối hận tột cùng.
Chiều nào chồng cũ cũng chạy qua nhà ăn cơm cùng mẹ con tôi. Thậm chí có đêm còn ngủ lại như vẫn đang là vợ chồng.
Sau cuộc đối thoại, tôi lẳng lặng bước vào nhà tắm và ngồi khóc trong đó.
Quá khứ là một thứ gì đó rất khó để phân định rõ đúng sai. Tha thứ được hay không thể tha thứ, chỉ là một ý niệm.
Con đưa tiền cho mẹ mỗi tháng nhưng tôi lại không biết con đang sống khổ như thế.
Tôi không biết vì sao cái nhẫn biến mất, càng không biết hình dạng cái nhẫn ra sao nhưng chị dâu cứ lăn ra ăn vạ thì phải làm thế nào.
Tôi chỉ ước bà lại vui vẻ, coi như chưa từng nghe thấy câu khuyên nhủ của tôi.
Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến cả hai chúng tôi chết lặng, sững sờ.
Tôi không biết vì sao cái nhẫn biến mất, càng không biết hình dạng cái nhẫn ra sao nhưng chị dâu cứ lăn ra ăn vạ thì phải làm thế nào.
Cứ tưởng em mình cuối cùng đã tìm được một người đàn ông phù hợp, nào ngờ...
Hôm trước được nghỉ làm, tôi cùng mẹ đi chợ. Chẳng hiểu sao đi qua cửa hàng hải sản, nhìn thấy bể tôm hùm của người ta mắt tôi cứ dán chặt, không sao rời đi được.
Tôi đứng ngây dại, mặt trắng bệch không biết nói lại làm sao. Biết tôi bất ngờ, bà nở nụ cười hiền khô, giọng nhẹ nhàng bảo...
End of content
Không có tin nào tiếp theo




























