Tìm kiếm: Cuộc-tình

Thế nên, cái ngày mà vợ anh khóc lóc van xin tôi từ bỏ anh, nói chị ta đã có thai đứa con thứ hai mà anh phũ phàng không ngó ngàng, tôi mới thật sự muốn giúp chị ta tìm anh quay về.
Khép lại cuộc hôn nhân 15 năm nước mắt nhiều hơn nụ cười cứ ngỡ từ nay mình sẽ được yên bình nhưng số phận run rủi tôi lại gặp anh, một người đã có gia đình nhưng hôn nhân không hạnh phúc.
Tháng 4, mình bạt mặt ngoài phố tấp vào quán quen, dăm ba câu chuyện. Sài Gòn như một cô gái đỏng đảnh, nắng mưa thất thường. Nóng đến độ tưởng có thể cháy cả vạt tóc vừa ló khỏi áo khoác. Bạn đùa: “Còn chỗ nào đen đâu mà sợ!” Còn mưa, bung mình không kịp trở tay rồi ào đi, vội vã.
Mười ba tuổi chị chứng kiến bố kéo va-li ra khỏi nhà, lầm lũi ruồng bỏ mẹ con chị để đi theo một người đàn bà khác. Mẹ khóc quỵ khi bóng bố vừa khuất khỏi cổng ngõ. Bố và mẹ từng có mối tình đẹp, lãng mạn nhất làng.
Thấy số điện thoại lạ, em tần ngần bấm máy. Hóa ra lại là anh. Cũng như mọi lần, em thẳng thừng tắt máy. Chẳng nhớ lần cuối cùng em nói chuyện rõ ràng với anh là khi nào, nhưng hình như anh chẳng hề quan tâm đến cảm giác của em, nên cứ tiếp tục làm phiền.

End of content

Không có tin nào tiếp theo