Tìm kiếm: Gió-lớn

Họ là những người lính từng lái xuồng khắp Trường Sa, những ngày này lại ngang dọc Hoàng Sa chồm lên cắt từng cơn sóng dữ để làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền. Thuyền “mẹ” nhiều phen còn chao đảo giữa bão giông, thì những chú xuồng “con” này nguy hiểm càng chất chồng. Nhiều phen trong đêm tối “lạc” mất thuyền mẹ, phải tự tìm hướng về…
Họ là những người lính từng lái xuồng khắp Trường Sa, những ngày này lại ngang dọc Hoàng Sa chồm lên cắt từng cơn sóng dữ để làm nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền. Thuyền “mẹ” nhiều phen còn chao đảo giữa bão giông, thì những chú xuồng “con” này nguy hiểm càng chất chồng. Nhiều phen trong đêm tối “lạc” mất thuyền mẹ, phải tự tìm hướng về…
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Giã từ dĩ vãng qua đi mùa xuân nắng ấm tình nồng…” khi câu hát này được cất lên ở phần mở màn liveshow Dấu Ấn trong tháng 11 của năm nay, tôi quay mặt nhìn một lượt xuống hàng ghế khán giả, và nhận ra rất nhiều người đang đưa tay lau nước mắt. Và tôi cũng vậy, bởi, một phần dĩ vãng của chúng tôi gắn với Chanh.
Giã từ dĩ vãng qua đi mùa xuân nắng ấm tình nồng…” khi câu hát này được cất lên ở phần mở màn liveshow Dấu Ấn trong tháng 11 của năm nay, tôi quay mặt nhìn một lượt xuống hàng ghế khán giả, và nhận ra rất nhiều người đang đưa tay lau nước mắt. Và tôi cũng vậy, bởi, một phần dĩ vãng của chúng tôi gắn với Chanh.

End of content

Không có tin nào tiếp theo