Tìm kiếm: IM
Tôi ngửi được một thứ mùi không hẳn hôi mà cũng chẳng phải thơm. Thứ mùi này tôi thấy khá quen thuộc, tôi nhớ ra đó là mùi mỗi khi chị gái tôi vạch áo cho cháu tôi bú sữa mẹ.
Bố chồng đập tay xuống bàn nói tôi ghê gớm, hỗn láo rồi đuổi ra khỏi nhà. Về đến nhà tôi vẫn bực dọc và thấy bố chồng vô lý. Đã không chăm chút, lo lắng cho con cái lại còn đòi hỏi phụng dưỡng.
Có những hôm tôi về nhà, thấy bình sữa đã pha sẵn. Tôi hỏi vợ thì cô ấy vui vẻ trả lời đó là sữa của con.
Tôi vừa đưa em bước vào cửa để ra mắt mẹ, nhưng vừa nhìn thấy cô ấy mẹ tôi đã ngất xỉu.
Anh ta đánh tôi và bảo không thể bỏ được cô ta.
Đi làm dâu, ngày sinh con một mình bố chồng phải trông nom tất cả.
Tôi đương nhiên không thể tha thứ cho chồng vì chuyện lén qua lại với đồng nghiệp. Tuy nhiên, xác định đường ai nấy đi tôi nghĩ phải khiến cho họ phải hứng chịu cảm giác đau đớn, bẽ bàng 1 phen.
Nhưng hình như cái gì thái quá cũng không tốt, không hay. Bằng chứng là cậu em vợ khi thấy tôi dễ dãi thì cậu ấy lấn tới.
Nhìn cảnh khói hương lạnh lẽo, tôi rơi nước mắt vì xót xa cho bố mình.
Quân nóng nảy mắng tôi khi thấy mẹ chồng phải vào bếp. Nhưng nghe giọng điệu của anh, tôi đoán chừng chồng đã nghe sự việc từ một phía nên mới vậy.
Mẹ tôi bảo nhà vô phúc mới cưới phải cô con dâu "điếc", không thể đẻ được. Chị dâu tôi chỉ cười lặng lẽ rồi hỏi một câu đủ khiến chúng tôi tái mặt đi.
Tôi luôn nghĩ chị dâu là người xấu khi có ý định tranh chấp tài sản, nhà cửa. Nhưng khi nghe chị nói những điều thật lòng, tôi tái mặt, lặng người.
Em trai chồng có tính soi mói, hay nói cạnh khóe nên tôi chẳng thích. Giờ tôi nói thẳng luôn khiến cậu ấy im miệng xấu hổ.
Nhìn thấy cô ấy như vậy, tôi hốt hoảng kéo cô ấy lại và hỏi thăm xem tại sao lại đứng trên cầu. Cô ấy quay sang, nước mắt đầm đìa và nói.
Hai vợ chồng đều bị nghỉ việc nên chúng tôi quyết định về quê ở nhờ bố mẹ chồng. Nhưng những ngày tháng sống nhờ Khang khinh vợ ra mặt.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































