Tìm kiếm: Nhà-Văn

Một ngày cuối năm, tôi trở lại tuynen Tây Khe Sim (Cẩm Phả, Quảng Ninh). Đang là mùa chiến dịch. Hàng ngày, Công ty Dương Huy sản xuất từ 7- 8 nghìn tấn than nhưng cái tuynen này nhỏ quá, tàu chở đoàn goòng một tấn, không thể vận chuyển hết than nên buộc Công ty phải chở than bằng ô tô. Vậy mà trước đây có người cho rằng, tuyến này là “ Đường hầm không lối thoát”!
Một ngày cuối năm, tôi trở lại tuynen Tây Khe Sim (Cẩm Phả, Quảng Ninh). Đang là mùa chiến dịch. Hàng ngày, Công ty Dương Huy sản xuất từ 7- 8 nghìn tấn than nhưng cái tuynen này nhỏ quá, tàu chở đoàn goòng một tấn, không thể vận chuyển hết than nên buộc Công ty phải chở than bằng ô tô. Vậy mà trước đây có người cho rằng, tuyến này là “ Đường hầm không lối thoát”!
Một ngày cuối năm, tôi trở lại tuynen Tây Khe Sim (Cẩm Phả, Quảng Ninh). Đang là mùa chiến dịch. Hàng ngày, Công ty Dương Huy sản xuất từ 7- 8 nghìn tấn than nhưng cái tuynen này nhỏ quá, tàu chở đoàn goòng một tấn, không thể vận chuyển hết than nên buộc Công ty phải chở than bằng ô tô. Vậy mà trước đây có người cho rằng, tuyến này là “ Đường hầm không lối thoát”!
Rất tình cờ ngồi đánh cờ tướng tại CLB Lê Qúy Đôn Thái Bình số 11 phố Quang Trung, tôi thấy mọi người đang bàn nhau về “lá thư ngỏ” của bác nhà văn xa quê, viết về vườn tượng trong đó có tượng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang chuẩn bị khánh thành, của ông nhà văn Võ Bá Cường, ở thôn Chàng, xã Đông Dương huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, gửi cho các đồng chí trong ban thường vụ Tỉnh Uỷ tỉnh Thái Bình,và một vài nhân vật khác.
Ở đây ông Võ Bá Cường muốn đề cập tới tư thế ngồi của một nhà văn, “ngồi bệt”là không bị ràng buộc gì vào vị trí, sinh hoạt trong xã hội, để rồi tự do viết, tự do sáng tác, từ phê phán hiện thực, đến hiện thực khách quan, không lệ thuộc, miễn là phản ánh được cái chân thiện mỹ của cuộc đời, để tác phẩm của mình được trọng vọng, được tôn vinh trong các cuộc thi.
Rất tình cờ ngồi đánh cờ tướng tại CLB Lê Qúy Đôn Thái Bình số 11 phố Quang Trung, tôi thấy mọi người đang bàn nhau về “lá thư ngỏ” của bác nhà văn xa quê, viết về vườn tượng trong đó có tượng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang chuẩn bị khánh thành, của ông nhà văn Võ Bá Cường, ở thôn Chàng, xã Đông Dương huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, gửi cho các đồng chí trong ban thường vụ Tỉnh Uỷ tỉnh Thái Bình,và một vài nhân vật khác.
Ở đây ông Võ Bá Cường muốn đề cập tới tư thế ngồi của một nhà văn, “ngồi bệt”là không bị ràng buộc gì vào vị trí, sinh hoạt trong xã hội, để rồi tự do viết, tự do sáng tác, từ phê phán hiện thực, đến hiện thực khách quan, không lệ thuộc, miễn là phản ánh được cái chân thiện mỹ của cuộc đời, để tác phẩm của mình được trọng vọng, được tôn vinh trong các cuộc thi.
Rất tình cờ ngồi đánh cờ tướng tại CLB Lê Qúy Đôn Thái Bình số 11 phố Quang Trung, tôi thấy mọi người đang bàn nhau về “lá thư ngỏ” của bác nhà văn xa quê, viết về vườn tượng trong đó có tượng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang chuẩn bị khánh thành, của ông nhà văn Võ Bá Cường, ở thôn Chàng, xã Đông Dương huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, gửi cho các đồng chí trong ban thường vụ Tỉnh Uỷ tỉnh Thái Bình,và một vài nhân vật khác.
Ở đây ông Võ Bá Cường muốn đề cập tới tư thế ngồi của một nhà văn, “ngồi bệt”là không bị ràng buộc gì vào vị trí, sinh hoạt trong xã hội, để rồi tự do viết, tự do sáng tác, từ phê phán hiện thực, đến hiện thực khách quan, không lệ thuộc, miễn là phản ánh được cái chân thiện mỹ của cuộc đời, để tác phẩm của mình được trọng vọng, được tôn vinh trong các cuộc thi.
Rất tình cờ ngồi đánh cờ tướng tại CLB Lê Qúy Đôn Thái Bình số 11 phố Quang Trung, tôi thấy mọi người đang bàn nhau về “lá thư ngỏ” của bác nhà văn xa quê, viết về vườn tượng trong đó có tượng của Đại Tướng Võ Nguyên Giáp đang chuẩn bị khánh thành, của ông nhà văn Võ Bá Cường, ở thôn Chàng, xã Đông Dương huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình, gửi cho các đồng chí trong ban thường vụ Tỉnh Uỷ tỉnh Thái Bình,và một vài nhân vật khác.

End of content

Không có tin nào tiếp theo