Tìm kiếm: chết-lặng
Sau nửa năm qua lại, tôi đã mang thai, Tuấn rất vui mừng và cầu hôn ngay. Hai đứa ngồi bàn chuyện cưới xin, đến lúc này người yêu mới nói sự thật khiến tôi chết lặng.
Mỗi khi nghĩ đến cuộc hôn nhân của mình, Tiểu Mây lại cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất. Tiểu Mây lúc này đã ngoài 30 tuổi, trong mắt của nhiều người, mọi người đều cảm thấy rằng cuộc sống của cô đặc biệt hạnh phúc và thậm chí là đáng ghen tị.
Hôm kia, tôi vừa đi công tác về, chị Lĩnh ra đón với vẻ mặt buồn rầu làm tôi lo lắng hỏi han. Chị ấy nói xin nghỉ việc và mong tôi tìm người khác thay thế.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng gánh nặng tâm lý của tôi đã được giải tỏa, tôi vẫn có thể có con như bao người đàn ông khác. Thế nhưng niềm vui chưa đầy 15 phút...
Nhìn những bộ quần áo, phấn son đắt tiền của vợ mỗi lần mua, tôi cho là việc làm ăn của vợ rất thuận lợi, kiếm tiền kha khá nên mới mạnh tay chi tiền như thế.
Tưởng như kế hoạch sắp thành công rồi, thế nhưng giữa đường tôi đã nhận được cái kết mặn chát.
Cứ nghĩ vợ bỏ đi vài ngày sẽ về, nào ngờ đi liền nửa năm nay. Nhiều lần quá nhớ vợ và muốn đi tìm nhưng sự sĩ diện của tôi quá lớn, không cho phép được xuống thang trước.
Suốt 5 năm nay, lúc nào vợ cũng hết lòng với gia đình nhỏ và bố mẹ nội ngoại 2 bên.
Nửa năm sau, bố mẹ chồng thương các cháu còn nhỏ nên đã ra sức vun vén cho chúng tôi quay trở lại. Cuối cùng chồng tôi cũng chấp nhận không ly dị mà cho phép tôi về nhà.
Nhung nói là đang làm kế toán trưởng trong công ty nước ngoài, còn tôi làm giám đốc công ty xây dựng, quản lý gần trăm công nhân viên và đang ăn nên làm ra. Công việc của cả hai rất tương xứng nên tôi xác định tiến xa hơn tình bạn với em.
Giọng của Tân, tôi không thể nhầm được và đứng yên lắng tai nghe. Giọng Tân nghe ngọt lịm mà sao với tôi, từng lời nói ấy như từng nhát dao cứa vào lòng, khiến tôi chết lịm...
Sau khi ly dị, tôi nuôi đứa con lớn, nhà là tôi mua trước khi cưới nên vợ phải ra đi với hai bàn tay trắng.
Nghe xong điện thoại tôi sợ hãi, tay chân bủn rủn chẳng nghĩ được gì nữa chỉ trông chờ vào người yêu giúp đỡ, vậy mà gọi anh ấy dậy chẳng giúp được gì lại còn nhận được những câu nói đau lòng.
Đúng như tôi tính toán, khoảng 30 phút sau, khi cả nhà đã yên tĩnh ngủ trưa thì Vi rón rén qua phòng em tôi nói chuyện. Ngay lập tức tôi đã bám theo sau.
Ngày hôm đó, tôi đưa con trai đến gặp bạn gái. Khi đang đi trên đường, thằng bé bất ngờ chỉ vào một người bán trái cây bên đường và gọi mẹ.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























