Tìm kiếm: con-một
Nhắc lại bữa cơm trong những ngàu đầu làm dâu ấy, tận giờ tôi vẫn buồn cười và xấu hổ, cũng may là bố mẹ tôi tâm lý.
Mặc dù tôi cố gắng thuyết phục, nhưng chồng tôi nói, những đứa trẻ mà anh biết được sinh bằng phương pháp này đều không bình thường như trẻ khác….
Hơn 5h sáng chưa thấy tôi thức dậy là mẹ chồng lại gõ cửa, nếu không thấy động tĩnh gì, bà thản nhiên mở cửa vào phòng vợ chồng tôi.
Đến thời điểm này tôi mới thấy hối hận vô cùng, biết thế tôi cứ nên ở vậy mà nuôi con.
Tôi điếng người khi nghe anh nói, cả đêm đó tôi nằm khóc rưng rức vì đau đớn.
Bà nói với tôi, phụ nữ thì phải nết na ý tứ, không được ăn mặc thiếu đứng đắn như thế.
Vừa bật điện, tôi còn chưa hết e thẹn thì mẹ chồng từ ngoài xông thẳng vào. Nhìn thấy vết máu trên tấm ga trắng, bà bật cười ha hả.
Tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng, mẹ chồng vốn đã chẳng ưa tôi, nay bà lại được đà làm khổ tôi. Tôi thật sự không biết nên làm sao bây giờ nữa.
Chồng tôi mặt méo xệch: "Kìa mẹ, lần này bọn con về đây để xin lỗi bố mẹ".
Hôm tối giao thừa, mẹ chồng dặn nhỏ em, đêm giao thừa nhớ phải cai chuyện đó, để tránh đen đủi cả năm.
Tôi bực bội vô cùng, không thể hiểu sao nhà anh lại có những suy nghĩ vô lý và lệch lạc đến vậy. Tôi nên làm gì đây.
Tôi nhìn cái váy mà ứa nước mắt vì đau đớn. Không ngờ, tôi lại bị chồng phản bội một cách trắng trợn như vậy.
Anh ấy yêu em và muốn cưới em, chỉ là, điều kiện để tiến tới hôn nhân là em đến với anh tự do, không con cái. Anh nói không muốn ai biết vợ mình có con riêng.
Lấy chồng 10 năm, tôi tự thấy mình thân và quý mẹ chồng hơn cả mẹ đẻ. Tết đến các cô con dâu đều muốn về nhà mẹ đẻ nhưng tôi lại trái ngược hoàn toàn.
Vợ chồng tôi đã kết hôn được 5 năm, có 1 bé trai, 1 bé gái. Thế nhưng suốt 5 năm qua, cả hai đã phải nhẫn nhịn chịu đựng bố chồng chỉ vì cam chịu phận làm con.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























