Tìm kiếm: sợ-hãi
Tôi là người thành phố còn chồng tôi là người ở tỉnh lẻ, chúng tôi yêu nhau được 5 tháng, chỉ trước khi cưới thì người yêu mới đưa tôi về ra mắt gia đình. Trong bữa cơm ra mắt có nhiều người quá nên người yêu giới thiệu một hồi tôi cũng quên mất.
Hoàn nói với giọng bình thản, đó là tiếng khóc của em trai mỗi đêm gọi mẹ, bởi ngày bị tai nạn bố chở mẹ và em ấy đi khám bệnh định kỳ. Cái chết của hai người thân khiến em trai quá sốc không vượt qua được.
Tôi chẳng nói gì nhưng vợ vẫn rối rít xin lỗi và đưa tay ôm bụng đầy sợ hãi.
Chỉ còn một tuần nữa là đến ngày dự sinh của tôi nhưng cả nhà chồng lại quyết định đặt vé đi du lịch 4 ngày 3 đêm.
Tôi quá mệt mỏi với chuyện ấy, nhưng yêu và sợ mất anh ấy nên cố nén nỗi đau thể xác bảo vệ hạnh phúc gia đình.
Chính Tuấn đã cứu tính mạng của tôi để rồi phải nhận cái kết thật tàn khốc.
Tôi cảm thấy dằn vặt lương tâm vì bí mật tày trời ấy.
Tôi đã bị chính người chồng của mình “cắm sừng”, nhưng nếu cứ để mọi thứ trôi qua nhẹ nhàng như vậy thì thật dễ dàng cho anh ta quá.
Điều thú vị ở Aogashima là có một ngọn núi lửa nhỏ hơn nằm trong miệng núi lửa, và đến nay nó vẫn còn hoạt động.
Biết mẹ chồng từ quê lên chơi, tôi xin nghỉ một ngày để đón tiếp chu đáo. Ngờ đâu tất cả bị phá vỡ chỉ vì một bát canh.
Cả tối tôi chẳng biết làm gì, chỉ uống rượu liên tục cho hả cơn giận. Càng uống thì càng mất lý trí, tôi giận Vỹ, nghĩ rằng anh qua lại với các cô gái khác thì được, chả nhẽ tôi lại không được.
Điều quan trọng là cánh cửa phòng trọ ấy đóng chặt mà chủ nhân của nó lại là một gã đàn ông độc thân. Đêm hôm nam nữ ở trong phòng đóng cửa, còn có thể làm được việc gì.
Đầu thế kỷ 20, con tàu Titanic kiêu hãnh đã chìm xuống đại dương mênh mông mang theo sinh mạng của hàng nghìn người, gây chấn động dư luận thế giới.
Mọi thứ thật quá sức tưởng tượng của tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng vợ mình lại biết chuyện này và tìm tới tận đây. Một giây thoáng qua, đầu tôi đã hiện lên đủ những cảnh cào cấu rồi giật tóc đánh ghen như trên những bộ phim truyền hình. Vậy mà không.
Tôi không biết phải chịu cảnh này tới khi nào. Mặc dù tôi và anh ta đã chia tay, nhưng chưa bao giờ anh ta thôi dày vò tinh thần tôi. Chúng tôi yêu nhau từ khi tôi học năm đầu tiên đại học. Lúc đó còn trẻ, lại chưa có mắt chọn người nên tôi đã yêu phải một gã chẳng ra gì.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























