Tìm kiếm: trai-tôi
Tôi không ngờ anh trai lại khuyên tôi làm một điều bạc tình như thế.
Ngày đón con trai từ bệnh viện trở về đáng lẽ phải là một ngày vui, nào ngờ lại chính là ngày mà bản chất thật của con tôi bị phanh phui qua tờ đơn ly dị.
Lần đầu gặp mặt, bà thẳng thừng nói khiến tôi chua xót "Người cô như que tăm, thiếu sức sống, liệu có chửa đẻ được không? Con tôi là con trưởng, phải có trách nhiệm duy trì nòi giống".
Đi một vòng quanh siêu thị hết 2 tiếng đồng hồ, chân tôi mỏi rã rời, mắt híp lại vì buồn ngủ thì các con dâu mới chịu đẩy đồ đến quầy thanh toán.
Khi chuẩn bị thủ tục trả lễ đám hỏi, mẹ tôi phát hiện, tất cả các hộp bánh đều bằng xốp. Tôi nhanh chóng dùng số bành đó "đáp lễ" mẹ chồng khiến bà tái mặt.
Vợ chồng tôi có hai con, đủ nếp đủ tẻ, gia đình sống rất hạnh phúc. Anh thì làm kế toán trưởng trong công ty xây dựng còn tôi làm cô giáo dạy cấp hai. Chúng tôi mới xây nhà được một năm, toàn bộ tài sản của hai vợ chồng đều đổ hết vào căn nhà này.
Lúc thấy mẹ chồng cũ xuất hiện ở cửa nhà, tôi kinh ngạc lắm. Tôi mời bà vào nhà nhưng thái độ của bà có phần khá ngượng ngập.
Ông bà bảo tôi đưa đến tận nhà chị dâu để đòi lại căn nhà, chị không có tư cách gì để nhận phần tài sản ấy.
Vào ngày ra mắt nhà bạn trai, tôi đã hy vọng mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Nhưng những gì chính mắt chứng kiến, chính tai nghe thấy khiến tôi ngỡ ngàng.
Sau khi bê bát xuống bếp để, vợ tôi lại nhảy tót lên ngồi nói chuyện phiếm với nhóm bạn của em trai tôi. Để mặc mẹ tôi với 5 mâm bát đĩa vây quanh.
Khi vợ của bạn trai gọi điện mắng nhiếc, tôi mới vỡ lẽ mình là người thứ ba bấy lâu nay.
Tôi chưa thấy ai lười như chị dâu, thế mà cả nhà không ai dám lên tiếng, khiến tôi chịu hết nổi quyết dạy dỗ chị một bài học cho ra trò.
Con thích sống riêng, vợ chồng tôi cũng đồng ý nhưng không bao giờ nghĩ con lại đưa bạn gái về sống chung.
11 giờ khuya ngày 9/12/1937, Thiếu tá Li Fu Sien, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Nanking lên giường ngủ sau khi Đại úy Chen Liu, tiểu đoàn phó phụ trách tác chiến báo cáo rằng ông vừa đi kiểm tra từng vị trí phòng thủ. Tất cả các tay súng của 4 đại đội đều sẵn sàng đương đầu với những cuộc tấn công tập kích của phát xít Nhật.
"26 năm trên đời, tôi không bao giờ biết sống cho chính mình", "suốt 10 năm, tôi luôn có một thói quen đó là ngủ muộn",... đó là những lời hối hận muộn màng cuối cùng của những con người trẻ tuổi nhưng đã sớm ra đi vì ung thư khiến nhiều người phải suy ngẫm.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































