Tìm kiếm: xuống-vực

“Chúng tôi đã tìm đủ mọi cách để có tiền chữa bệnh cho con nhưng không phải cứ muốn là được. Hai cháu ở nhà thì đã phải nhờ ông bà nội và ông bà ngoại nuôi giúp. Hai vợ chồng cố gắng kiếm tiền chạy chữa cho cháu Lưu Quỳnh Anh. Lúc này chúng tôi chỉ mong sao có tiền chữa bệnh cho cháu mà thôi”, chị Phạm Thị Thơm chia sẻ.
“Hôm nay, cháu đã có tên mới rồi, không còn phải mang tên mẹ nữa. Tên cháu là Trần Huy Trường, giờ cháu khỏi bệnh, gia đình tôi ai cũng vui. Năm nay thì Tết không có tiền để mua thứ nọ sắm thứ kia nhưng chúng tôi lại cảm thấy rất vui vì con đã khỏi bệnh”, anh Trần Văn Thủy hồ hởi nói.
Chị Chung tủi thân chia sẻ: “Người ta có chồng làm trụ cột gia đình. Giờ chồng con tôi thế này, tôi không biết phải làm sao để nuôi các con khôn lớn”. Nguyện vọng duy nhất là con trai út của chị được học hành đầy đủ, có điều kiện cho hai con gái lớn hòa nhập cộng đồng.
Suốt ba năm ròng cô bé ấy phải gồng mình để chịu những cơn đau vật vã. Mỗi một lần truyền thuốc cô bé lại nôn thốc nôn tháo ăn chả buồn ăn, nói chả buồn nói. Thân hình cô bé ngày một hao gầy. Cha mẹ cô đã phải năn nỉ để vay rồi khi không trả được lại ứa nước mắt khi con đau, chủ nợ đến đòi… Họ chỉ có một mong ước con được tiếp tục chữa bệnh, nhưng ước mong ấy cứ dần xa họ.
Câu chuyện chị kể với chúng tôi thật buồn và chất chứa nhiều nỗi niềm. Một thân phận nhỏ nhoi, yếu đuối đang chơi vơi không biết bấu víu vào đâu để giữ lấy tính mạng. Mắc căn bệnh nguy hiểm, cha mẹ lại không còn chung sống, người mẹ nghèo ấy không còn đủ khả năng để gánh vác. Nếu như không có điều kỳ diệu xảy ra thì số phận của em có lẽ sẽ buồn thảm lắm.

End of content

Không có tin nào tiếp theo