Tìm kiếm: Đồ-đạc
Đang nấu ăn thì nghe tiếng loảng xoảng trên phòng vợ chồng em gái. Tôi chạy lên can ngăn, ngờ đâu nhận lấy cái kết bẽ bàng.
Chẳng lẽ việc chi tiêu tiết kiệm của tôi là sai sao?
Bố mẹ chồng gọi tôi đến, nói thất vọng về tôi và yêu cầu vợ chồng tôi dọn ra khỏi nhà ngay.
Tôi thấy rất bất bình, tại sao anh ta có thể sống nhỏ mọn tới mức ấy?
Có vẻ như sắp tới, đại gia đình sẽ đối mặt với một vấn đề rất nan giải...
Nếu anh ấy còn nói năng thiếu kiểm soát như thế này, e là mối quan hệ giữa các anh chị em cũng sớm đi vào ngõ cụt.
Tôi bức xúc gọi điện cho bố mẹ chồng thì ông bà đáp tỉnh bơ: "Em nó lớn rồi muốn làm gì là việc của nó!".
Mấy chị em trong xóm đều lo ngay ngáy sợ mất chồng vì cô nàng lẳng lơ kia, không ngờ chồng tôi lại "ra tay nghĩa hiệp" đuổi cô ta đi chỉ bằng một câu nói.
Tìm người giúp việc không ra, tôi kể cho bố mẹ chồng nghe. Nào ngờ tôi lại tự rước bực vào thân.
Phúc tôi lớn nên có được cô em chồng tốt bụng ghê, không xin phép ai câu nào đã tự ý bê mấy chục triệu của tôi về nhà riêng!
Đưa bố chồng vào nhà, nhìn ông ôm bọc đồ trong người mà cả hai đều xót xa. Nhưng nghĩ lại những hành động trước đây của ông, tôi không khỏi bực dọc.
Buồn hơn cả là tới khi chị bị bệnh nặng, chồng chị vẫn không biết thương xót vợ. Anh vẫn ngày đêm chơi bời mặc một mình vợ chống chọi với bệnh tật.
"Mẹ chồng tay xách nách mang đồ đạc lên chăm con trai bị tai nạn gãy chân. Em gặp tươi cười 'chào bác' rồi lại xúng xính dẫn con gái với vali đi du lịch. Giờ em chẳng cần chăm chồng cũ, đấy là việc của mẹ anh", B.Y chia sẻ.
Ánh cho hay, giây phút ấy trong lòng cô đã hạ quyết tâm. Cô không đáp lời chồng, lẳng lặng lên phòng thu dọn thêm đồ của mình, chẳng nhiều nhặn gì.
Tôi giận dữ hất tay chồng ra. Nhưng anh vẫn cố tát vào miệng tôi một cái cho hả giận.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

















