Tìm kiếm: đi-làm
Hôm qua đi làm về, thấy cả nhà ngồi ghế đợi tôi, trên bàn còn có tờ xét nghiệm ADN. Tôi cầm tờ giấy lên xem thì chết lặng người, tôi và bố không phải cha con, chỉ có anh cả là con của bố tôi. Vậy bố tôi là ai.
Khi nhìn thấy tôi, anh ta còn dụi mắt chắc không tin vào chính mình.
Tôi đúng là ngốc mà, tưởng ai cũng thật thà như mình.
Tôi quả thực rất ấm ức nhưng cũng chỉ im lặng cho qua.
Tôi 31 tuổi. Ở cái tuổi ai cũng bảo ế thì tôi gặp được em, cô gái hồn nhiên trong sáng kém tôi 1 con giáp.
Tôi hỏi lý do vì sao bố làm vậy. Ông chỉ bình thản nói “con gái lấy chồng như bát nước đổ đi”.
Tôi thực sự không muốn nhớ lại khoảng thời gian khi ở cữ vì nó chất chứa nhiều nỗi buồn.
Khi tôi đạp cửa vào phòng Quân, cũng là lúc tôi phát hiện ra sự thật phũ phàng...
Dưới sự thôi thúc của tình yêu, cả hai quyết định kết hôn chỉ sau 3 lần gặp mặt. Tuy nhiên, cuộc sống hôn nhân không hề tươi đẹp như họ mong đợi.
Mối tình 6 năm tan theo mây khói, nhưng thật lạ là tôi không hề thấy tiếc nuối chút nào.
Đồng lương ở quê thấp nên hai vợ chồng bàn nhau gửi con ở nhà cho mẹ chồng trông rồi lên thành phố kiếm việc làm để sớm ngày trả hết nợ. Hai vợ chồng làm việc cật lực suốt 5 năm mới trả hết nợ cho gia đình.
Không ngờ những gì bạn trai tôi tâm sự với em hàng xóm lại phản tác dụng. Để rồi giờ đây anh ấy đang phải chịu nỗi đau giằng xé.
Đến nay sau 9 năm có con rể, cô Mai tự tin khẳng định con rể “trên cả tuyệt vời”.
Từ hôm biết vợ bị bệnh, chồng luôn ở bên chăm sóc chu đáo cẩn thận. Nhìn anh râu tóc mọc dài, không thiết tha chăm sóc bản thân mà tôi thấy xót xa.
Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp, nhưng lần nào cũng vậy khiến tôi không khỏi nghi ngờ.
End of content
Không có tin nào tiếp theo





















