Tìm kiếm: đứa-con
Tôi nhìn Kiều, bất ngờ, ngơ ngác vì không thể nào tin nổi. Đây chính là cô bạn thân thời đại học của tôi đó sao.
Mấy năm ở rể, chưa Tết nào tôi có cơ hội đưa vợ con về thăm quê, chúc Tết bố mẹ, thắp nén hương lên bàn thờ tổ tiên.
Tôi là công nhân viên một nhà máy, công việc nhàn nhưng thường xuyên bị điều đến kho ở các tỉnh xa. Được đồng nghiệp giới thiệu, tôi làm quen rồi lấy vợ tôi bây giờ. Cô ấy là con trong gia đình có 3 chị em, nhà ở Hà Nội.
Bố mẹ tôi là nông dân thực chất, quanh năm làm lụng vất vả mà cũng chả đủ ăn. Tôi vẫn mơ ước sau này cố gắng học hành để thoát nghèo, còn có cái mà báo hiếu bố mẹ. Nhưng chưa kịp thực hiện gì thì mẹ tôi đã qua đời vì căn bệnh ung thư, năm ấy tôi mới 10 tuổi.
Đi khám thai một mình, tôi không ngờ gặp chị đồng nghiệp cũ thân thiết. Nhưng người đàn ông đi cùng chị mới khiến tôi kinh ngạc.
Dù Lưu Thiện bị nhiều người đánh giá là vô năng, nhu nhược, nhưng Lưu Bị vẫn nhất quyết truyền ngôi báu cho con trai. Hóa ra là có nguyên nhân.
May thay, chưa đầy 4 tháng sau, bố chị Dina đã đồng ý cho hai người cưới nhau.
Để giữ gìn nhan sắc, sức khỏe, Từ Hi Thái hậu có một cách làm đẹp rất dị hợm. Bà có cả một đội ngũ vú em luôn sẵn sàng phục vụ. Nhưng khi hết giá trị lợi dụng, kết cục của họ lại chẳng tốt đẹp gì.
Cuốn sổ tiết kiệm mới tinh. Mở ra xem, tôi bủn rủn khi phát hiện ngoài số tiền có sẵn thì mỗi tháng mẹ chồng đều gửi đều đặn vào đó 3 triệu.
Hôm qua, bất ngờ Thúy đưa cho tôi 200 triệu và nói: “Vợ chồng em lấy nhau 7 năm nay mà không có con, lỗi do chồng. Chúng em muốn xin anh chị đứa con mới sinh về nuôi, để tuổi già lấy chỗ nương tựa. Em hứa sẽ chăm sóc con thật tốt”.
Ngoài đời con rể tương lai đẹp hơn trong ảnh, nói năng đâu ra đấy nên chúng tôi rất mừng cho con gái tìm được người chồng tốt.
Từ trước đến nay, bố mẹ tôi hãnh diện loan tin khắp làng nói là anh rể cho tiền xây nhà. Vậy mà bây giờ anh ấy lại nói là cho mượn, khiến cả nhà vô cùng sốc.
Tôi quỳ xuống xin lỗi Việt nhưng anh nhất quyết không tha thứ, bỏ mặc tôi với đống ảnh cưới ngổn ngang không bao giờ thành sự thật nữa...
Chị ta thật đáng thương, nên tôi cũng chẳng chấp vặt làm gì...
Anh vừa bối rối nhìn tôi vừa cài dây an toàn cho đứa bé bên cạnh: "Chị thông cảm giúp tôi, không có ai trông con nên tôi đành phải mang nó theo cùng".
End of content
Không có tin nào tiếp theo





























