Tìm kiếm: ở-quê
Chồng cấm cản không cho vợ về quê ngoại sau khi sinh con, nhưng rồi bỗng dưng thay đổi quyết định cho đi, còn đưa thêm tiền.
Khi sống chung, tôi hết lòng cung phụng mẹ chồng. Vì thế khi được chia 100 triệu, tôi có phần thắc mắc và hụt hẫng.
Nhìn thứ nằm trong giỏ xách, tôi á khẩu, sợ hãi đến mức ngất đi.
Vừa rồi khi có công việc ở gần nhà chồng của chị, tôi đã ghé thăm nhà chị mà không báo trước. Cũng định là để tạo sự bất ngờ cho chị, nhưng khi nhìn qua khe cửa vào trong tôi đã quá bất ngờ, thậm chí cảm thấy hoảng sợ vô cùng.
Chồng tôi vội dìu bố vào nhà, pha cho ông ly nước cam. Nhìn bố gầy gò, tôi buồn đến nặng trĩu.
Hồi tôi lấy T, nhà anh chỉ có mẹ con đơn chiếc, cuộc sống hiu quạnh rất tội nghiệp. T kể bố anh bỏ rơi mẹ con anh từ khi anh 4 tuổi. Ông ấy chê cuộc sống nghèo khổ nên quyết tâm đi làm ăn xa. Vài năm đầu, ông ấy còn về thăm mẹ con anh hoặc gửi tiền về. Sau thì bặt tăm hẳn. Nghe đâu ông ấy có vợ mới rồi.
Vợ chồng tôi là dân tỉnh lẻ đến thành phố làm việc, ở trọ được 4 năm nay. Nhờ nhen nhúm, tiết kiệm, vợ chồng tôi đã có 300 triệu trong tay. Hôm qua, chồng bảo tôi sẽ lấy hết số tiền đó để mua nhà chung cư 2 tỷ. Tôi giật nảy mình. Có 300 triệu mà đòi mua nhà 2 tỷ, chồng tôi đang "nằm mơ" đấy à.
Tôi thật sự rất mệt mỏi, không biết phải làm sao để thoát khỏi cảnh này đây.
Chị gái tôi sinh em bé được hơn một tháng nhưng do tôi bận rộn công việc quá, nên mãi tới tuần trước tôi và mẹ mới có thể ra phố thăm chị gái được.
Đang tận hưởng cuộc sống tự do, tôi lại đi đón mẹ chồng lên sống cùng. Ở một thời gian tôi mới nhận ra đó là một hành động dại dột.
Vợ chồng chị dâu đang sống sung sướng trên thành phố phồn hoa cơ mà, sao lại ở đây bán rau thế này.
Trong đêm tân hôn, anh tươi cười lấy ra 2 tỷ đưa cho tôi, nói rằng lấy được tôi làm vợ là may mắn nhất đời anh nhưng lời tâm sự sau đó của anh lại khiến tôi lập tức muốn ly hôn.
Chàng nâng niu, chiều chuộng tôi như bà hoàng, chàng không tiếc thể hiện những cử chỉ âu yếm, chăm sóc và luôn hứa hẹn thủy chung nếu được tôi mở lòng đón nhận.
Tôi ân hận! Trái tim tôi như vỡ vụn ra khi nghĩ mình đã ngu muội, dại dột níu giữ tình yêu bằng cái ngàn vàng của người con gái. Bây giờ tôi mới hiểu thế nào là “khôn ba năm, dại một giờ…”
Bản năng của người phụ nữ là che chở, là yêu thương sống dậy trong tôi, tôi không tiếc tiền, không tiếc công sức để tìm mua đồ ăn ngon, tìm mua thuốc bổ bồi dưỡng cho anh.
End of content
Không có tin nào tiếp theo


































