Tìm kiếm: cô đơn

"Không nhầm lẫn giữa các giá trị”, có lẽ đây là một phần "tinh quái" trong tư duy của Tổng giám đốc LP Group Nguyễn Liên Phương. Theo cách nghĩ của ông, doanh nhân là người mở đường, tự tìm ra con đường cho mình và hướng dẫn, khích lệ đội ngũ đi theo con đường ấy. Sự vất vả của người mở đường cũng chính là niềm vui sáng tạo nên những giá trị mới.
"Không nhầm lẫn giữa các giá trị”, có lẽ đây là một phần "tinh quái" trong tư duy của Tổng giám đốc LP Group Nguyễn Liên Phương. Theo cách nghĩ của ông, doanh nhân là người mở đường, tự tìm ra con đường cho mình và hướng dẫn, khích lệ đội ngũ đi theo con đường ấy. Sự vất vả của người mở đường cũng chính là niềm vui sáng tạo nên những giá trị mới.
Giữa cái thành phố mở đủ mùi âm nhạc từ Mỹ, Anh, Đức, đến Nga, Trung Quốc, Ấn Độ, thế nhưng nhạc sến, thứ âm nhạc bình dân nhất của người lao động lại tồn tại mãi cùng thời gian tại TPHCM.
Có lẽ chỉ Tây Nguyên mới có mùa lễ tết kéo dài hằng tháng gọi là mùa Ăn năm uống tháng, mùa con người sống hết mình, nồng nàn, đắm đuối với nhau, với thần linh và bao la đất trời. Đêm dường như bất tận, ngày cứ dài miên man với sinh hoạt cộng đồng tưng bừng, độc đáo.
Có lẽ chỉ Tây Nguyên mới có mùa lễ tết kéo dài hằng tháng gọi là mùa Ăn năm uống tháng, mùa con người sống hết mình, nồng nàn, đắm đuối với nhau, với thần linh và bao la đất trời. Đêm dường như bất tận, ngày cứ dài miên man với sinh hoạt cộng đồng tưng bừng, độc đáo.
Liệu chúng ta có cảm thấy không an toàn khi tải lên mạng xã hội và lên các ứng dụng ảnh tự chụp (selfies) và những thông tin riêng tư khác nếu như danh tính của ta được dấu kín? Không an toàn chút nào cả, theo giải thích của Molly Crain.
Liệu chúng ta có cảm thấy không an toàn khi tải lên mạng xã hội và lên các ứng dụng ảnh tự chụp (selfies) và những thông tin riêng tư khác nếu như danh tính của ta được dấu kín? Không an toàn chút nào cả, theo giải thích của Molly Crain.
Đi bộ, leo núi, mưa sạt không thể vượt qua nổi các con đèo vòi vọi, từ mờ sáng luồn rừng, đến 16 giờ chiều, chúng tôi mới tìm được một nóc nhà để xin… ăn trưa. Giở tấm bản đồ ướt nhoe nhoét ra, thấy mình đang vật lộn trong Khu bảo tồn thiên nhiên Nà Hẩu diện tích 16.000ha, thuộc huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái. Chao ôi, toàn những cái tên xã (chứ chưa nói tên bản) thoáng nghe đã thấy gập ghềnh trắc trở: Đại Sơn, Nà Hẩu, Mỏ Vàng, Viễn Sơn. Lếch thếch bò theo các con đường trơn, đến 19h cùng ngày, thì
N.A là một nhân vật thành danh lĩnh vực của mình - và đó là lý do cô gửi đến cho Lao Động một lá thư khuyết danh. Không tên nhân vật, không tên cơ quan. Cô không muốn động chạm đến ai. Nhưng chính cái tâm lý "không muốn động chạm" ấy là điều khiến cho cô dằn vặt. Ở nhiều cơ quan, khi một lãnh đạo muốn sống yên ổn, không va chạm, chính là lúc họ có lỗi với rất nhiều người - những cấp dưới đang chờ đợi một người biết chiến đấu để bảo vệ quyền lợi cho những lao động nhỏ bé.

End of content

Không có tin nào tiếp theo