Tìm kiếm: Ngủ
Sau khi ly hôn chồng, tôi quyết định rời khỏi quê, lên thành phố tìm việc. Nguyên nhân không hẳn là vì tôi muốn rời khỏi nơi này để quên chuyện cũ, còn là vì tôi muốn kiếm nhiều tiền để sau này còn lo cho bố tôi.
Khi nhìn thấy que thử thai hai vạch, tôi choáng váng. Tôi vẫn không thể tin, quyết định đến bệnh viện khám, kết quả đúng là tôi có thai được gần 2 tháng.
Ngày nào cũng vậy, tôi đều tăng ca đến tối muộn mới về nhà. Đêm qua, tôi về nhà vào lúc 11 giờ khuya và đau lòng khi thấy chồng đang bế con trai đi đi lại lại trong phòng khách.
Tôi dự định bán số vàng được tặng trong đám cưới đi để gửi tiết kiệm cùng với 30 triệu tiền mừng cưới. Thế nhưng chồng không đồng ý, anh ấy muốn trả lại số vàng cưới cho bố mẹ hai bên.
Lúc đầu chồng chỉ cười rồi lảng sang chuyện khác, đến khi tôi nghiêm nghị và nói chuyện nghiêm túc thì anh ấy mới chịu nói thật lòng.
Tháng trước, tôi vừa đi làm về thì mẹ chồng đưa đứa trẻ sơ sinh vào tay tôi nói là con của vợ chồng tôi. Sau này phải thương yêu chăm sóc đứa bé như con của chính mình đẻ ra.
Tôi bảo sẽ không làm xét nghiệm gì hết, xem ông ấy làm được gì. Mẹ bất ngờ cầu xin chúng tôi hãy về quê một chuyến làm xét nghiệm cho ông vừa lòng. Mẹ đã quá mệt mỏi với những lời xúc phạm lăng nhục của bố rồi.
Anh ấy phải nhớ mãi sai lầm ấy, nhớ mãi nỗi đau đã gây ra cho tôi. Anh ấy muốn quên đi để sống vui vẻ thanh thản trong khi tôi luôn nhớ nó ư? Như thế thật không công bằng.
Nhân sự đã gọi điện nói hợp đồng của tôi không được ký tiếp, tôi sẽ phải nghỉ việc ngay trong tháng này.
Thế rồi đúng lúc đó, tôi va phải “người kia”, và đó chẳng phải kẻ trộm mà chính là mẹ chồng tôi.
Đến đêm tân hôn, tôi cũng có chút mong đợi. Dù sao cũng là đêm đầu tiên thành vợ chồng, cả hai từng có kinh nghiệm thì vẫn có chút vừa xa lạ vừa gần gũi.
Vừa hết câu thì Hùng đi thẳng ra ngoài, để Kiều một mình tủi thân trong phòng. Chồng đi được chưa bao lâu thì bụng Kiều đau dữ dội, máu cũng chảy ra. Kiều hoảng loạn nhưng không còn sức gọi chồng, gục người trước cửa nhà. Nhờ chị hàng xóm nhìn thấy mà Kiều được đưa vào viện.
Tôi ly hôn chồng được hai năm. Dù khi đối mặt nhau giữa tòa, chúng tôi vẫn còn tình cảm. Nhưng tôi không còn cách nào sống chung với mẹ chồng.
Tôi luôn tin tưởng vào khả năng của bản thân. Cho đến khi bị sa thải, tôi mới cay đắng nhận ra, mình chẳng là gì cả.
Vất vả chăm sóc con và cơm nước cho nhân viên của chồng, thế mà chẳng được lời động viên an ủi. Ngược lại, chồng chê bai tối ngày nên tôi quyết tâm đi làm.
End of content
Không có tin nào tiếp theo
























