Tìm kiếm: làm-dâu
Có lần mẹ chồng tôi bị tai biến, nằm liệt giường cả tháng trời. Em dâu tôi chỉ thỉnh thoảng mới ghé vào viện dù "thất nghiệp". Thậm chí còn rêu rao, mẹ chồng có chết cũng chẳng đến em lo, chết sớm chút cũng được.
Lúc cầm tiền về, bà còn bóng gió: “Người ta bảo bán anh em xa mua láng giềng gần. Bây giờ có khi phải đổi thành bán con”. Tôi nghe mẹ chồng nói mà phẫn nộ trong lòng.
Thấy con dâu bế cháu về, mẹ chồng nuốt nước mắt đóng sầm cửa vì 'bất lực' với đứa con phá gia chi tử
Biết con trai mình là kẻ không ra gì, mẹ chồng tôi lúc nào cũng khuyên con dâu dứt áo ra đi. Nhất là khi chồng tôi có người tình bên ngoài.
Thật ra ở tuổi của ông bà, chỉ cần ông bà khỏe mạnh, vợ chồng em đã được nhờ nhiều lắm rồi. Nghe vợ nói, chồng em còn trợn mắt ngạc nhiên và hỏi lại vì không tin vào tai mình.
Tôi bảo với em gái chồng: “Cô may thế, lấy chồng có nhà cửa rồi, bố mẹ chồng không còn, không phải làm dâu, sướng nhất cô đấy”. Mọi người nhìn tôi, không ai nói gì, sau rồi cô em chồng lên tiếng: “Em có muốn còn bố mẹ chồng cũng chẳng được”.
Làm đám cưới được một tháng thì vợ bỏ đi, khi tôi tìm thấy thì cô ấy đang sống với người đàn ông khác.
Sau khi ra trường, tôi xin việc ở rất nhiều nơi. Có những nơi họ từ chối khéo. Còn nơi nào khó khăn hơn, họ thẳng thừng nói tôi không đủ tiêu chuẩn ngoại hình của công ty họ.
Tôi ước tính ngôi biệt thự 3 tầng với hơn 10 phòng này mà sửa chữa lại cũng phải mất nửa tỷ đồng. Với mức thu nhập ít ỏi của mọi thành viên trong nhà như vậy sẽ còn rất lâu nữa mới có thể sửa chữa được.
Đến với chồng do mai mối nên từ lúc quen đến lúc cưới chỉ vỏn vẹn 2 tháng. Cũng chưa muốn kết hôn nhưng có lẽ duyên số nên chúng tôi đành bó buộc vào nhau.
Trở thành người đàn bà ly hôn, cuộc sống tôi vui vẻ và tốt gấp vạn lần khi sống với chồng. Tôi được là chính mình, được làm những điều mình thích, được sống cuộc sống như đã từng mơ ước.
Hồi mới về làm dâu, có lần tôi còn bắt gặp mẹ chồng đang nói chuyện với hàng xóm: “Con dâu tôi số tốt mới được về nhà này. Chứ người xấu hơn cả Cương Thi như nó, làm gì có ai yêu”.
Nhờ có anh, những ngày tháng cuối của tôi trở nên nhẹ nhàng và hạnh phúc. Tôi chẳng còn lo sợ điều gì nữa.
Chỉ vì “chiến dịch” sinh cháu đích tôn cho dòng họ mà tôi sống dở chết dở.
Thấy mẹ bất ngờ xuất hiện, em chồng tôi đã sốc đến tái xanh mặt và nói năng lắp bắp.
Mẹ chồng nhìn thấy tải hồng xiêm của thông gia gửi cho lại được thể bĩu dài môi: “Còn tưởng gửi cao lương mỹ vị cơ, thì ra là mấy quả hồng xiêm dập thế này".
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























