Tìm kiếm: nước-mắt
Theo kế hoạch, ra tết là chúng tôi làm đám cưới, nhưng những gì vừa xảy ra đã đặt dấu chấm hết cho tình cảm hơn 2 năm trời...
Tôi không biết cuộc hôn nhân này, sau hôm nay sẽ đi về đâu nữa... Hạnh phúc vừa bắt đầu không ngờ bị dập tắt trong chớp mắt.
Thời niên thiếu, NSƯT Xuân Hinh từng đi bán chó, buôn đồng nát... làm đủ nghề để kiếm tiền trang trải cuộc sống trước khi trở thành danh hài nổi tiếng.
Từ khi cưới xong, đêm nào anh cũng kiếm có bận rộn, mệt mỏi rồi ngủ sớm. Là vợ chồng 2 tháng, chúng tôi vẫn chưa một lần gần gũi.
Bận đến mấy, tuần nào cô ấy cũng về thăm bố mẹ. Sau mỗi chuyến về quê, Lan lại giúi vào tay tôi vài triệu. Tôi hỏi tiền đâu thì Lan bảo: “Bố mẹ em cho”.
Chúng tôi, hai người cũ từng thương nhìn nhau mà không khỏi xúc động. Tôi đã hỏi luôn về đứa bé, vì sao nó lại có khuôn mặt giống Thúy và đôi mắt giống tôi đến vậy. Nếu cô ấy lấy chồng Tây, sao đứa bé lại có nét thuần Việt đến vậy.
Anh ấy cúi xuống sát tai tôi đề nghị tôi ra ngoài nói chuyện sau đó nắm tay tôi kéo đi. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tôi, tò mò pha lẫn ghen tỵ.
Tôi biết họ đến không vì mục đích viếng người đã khuất. Khuôn mặt họ chẳng có chút gì là buồn khổ, đau lòng cả.
Trên bàn trang điểm hơi bừa bộn của em có một mẩu giấy lạ bị vo tròn. Tôi nhặt lên xem thì là một bức ảnh. Bàng hoàng hơn, đó không phải là một bức ảnh bình thường.
Căn phòng tân hôn của tôi, có thể nói là trái ngược hoàn toàn với căn nhà của bố mẹ chồng tương lai.
Khi cặp vợ chồng ấy tìm đến với xấp tiền dày cộm cũng là lúc tâm trí tôi hoang mang rối rắm, đau đớn đến ngã quỵ. Cho họ nhận con nuôi hay gắng gượng qua ngày để ở bên con đây.
Kết quả xét nghiệm con tôi sốt xuất huyết, cần điều trị cả tuần ở viện. Tôi gọi điện cho chồng, anh ta nói gọn một câu khiến tôi điếng người.
Tôi giận mình khủng khiếp khi để vợ tự chịu khổ suốt mấy tháng nay. Nhìn thấy em tự xoa dịu đầu ngực rớm máu trong nước mắt mà lòng tôi thắt lại.
Tôi đã nhẫn nhục chờ đợi cho đến ngày này, ngày mà tôi sẽ vạch trần, tung hê tất cả mọi đau khổ.
Mở mẩu giấy ra, là vài dòng chữ nguệch ngoạc, hẳn cô ấy viết trong lúc vội vã và cảm xúc hỗn loạn. Nhưng thế cũng đủ tôi bủn rủn chết lặng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































