Tìm kiếm: thở-dài
"Người ta mẹ chồng nàng dâu xung khắc, em với mẹ hòa thuận là sai sao?" Tôi không nhịn nữa, tôi muốn cho chồng thấy chúng tôi quá ngán sự tính toán chi li của anh rồi.
Tôi không may mắn như nhân vật Anh Thư trong phim "Về nhà đi con", cũng không hy vọng ba mẹ sẽ đón mẹ con tôi trở về, mà chỉ mong họ sẽ ngừng coi con gái như tội đồ khi "dám" bỏ chồng.
Nghĩ chồng không ở nhà, ngại nấu em liền đưa con đi. Ngờ đâu vừa vào tới cửa nhà hàng thì bất ngờ thấy chồng 1 tay cầm menu chọn đồ ăn, 1 tay ôm eo người phụ nữ bên cạnh tình tứ.
Phút lâm chung, Tào Tháo thốt ra những lời tận đáy lòng: “Người mà ta không nỡ rời xa chính là Đinh phu nhân. Trước sau ta không phụ bạc nàng, chỉ là làm điều sai nên khiến mọi thứ chẳng thể như xưa…”.
Hân là giáo viên cấp 2, ở gần nhà nên tiện đường chăm sóc nội ngoại hơn. Tính cô hiền hòa, biết trước sau nên cũng được lòng bố mẹ chồng.
Là một người nghiêm khắc, vậy mà mẹ chồng em lại chấp nhận cưới con dâu chửa trước về nhà.
Tôi buột miệng hỏi về con cái khiến chị bần thần rồi thở dài: “Chúng lớn rồi, như đàn chim bay đi, có về tổ cũng chỉ là chút gió ngang qua thôi...”. Tôi hiểu chị đã nhất quyết theo tình nhân.
Sử sách Trung Hoa ghi chép, vào thời Chiến Quốc có một kì nữ tên gọi Chung Li Xuân, tướng mạo vô cùng xấu xí nhưng rất được vua Tề sủng hạnh, thậm chí còn trở thành mẫu nghi thiên hạ.
Mẹ chồng ngày ngày vẫn đi tập thể dục ngoài công viên. Về thành phố ở với con trai, bà cũng đảm nhiệm cơm nước, chăm sóc nhà cửa, nhưng từ ngày có dâu, mẹ không động tay động chân việc gì.
Mẹ chồng khóc lóc kể với em chồng rằng: “bố mày cho mẹ tiếng ác là mẹ đi ngoại tình”.
Ngày ngày nhìn chồng chống chọi với những cơn đau, thấy vợ cũ của chồng qua lại, còn nhiệt tình dẫn người về xem mua nhà, tôi uất nghẹn mà không nói được gì, trước mặt chồng tôi ráng vui vẻ để anh yên tâm.
Cuộc đời và sự nghiệp của Văn hào Nga Fyodor Dostoevsky (1821 - 1881) luôn được giới trẻ coi như một huyền thoại. Linh hồn của huyền thoại đó là hai phụ nữ, mẹ và vợ sau nhà văn.
Cứ ham muốn nhiều vào, đua chen nhiều vào rồi khi chết tất cả đều trở thành vô nghĩa mà thôi.
Mỗi lần cứ nhắc đến câu nói ấy của anh trai, nước mắt tôi lại chảy... Một kí ức hãi hùng của tuổi thơ bên người cha vũ phu lại hiện về.
Lâu rồi tôi mới lại khóc. Khóc cho sự yếu đuối của anh và khóc cho sự bất lực của mình - tôi đã không đủ sức khiến anh thay đổi. Và cả đứa trẻ đáng yêu của tôi cũng không đủ sức kéo cha nó về cùng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo

































