Tìm kiếm: trong-tâm

Bốn mươi năm xa quê hương, từng sống và làm việc ở nhiều nước nhưng với bà Nguyễn Thị Tuyết Mai, được trở về quê hương làm việc vẫn là ước nguyện và điểm dừng cuối cùng.
Khoảng 14 giờ ngày 21/2, tại vùng biển của xã Đức Trạch, huyện Bố Trạch tỉnh Quảng Bình, ngư dân Hồ Văn Năm trong khi đang kéo lưới lên thuyền phát hiện một cá thể rùa biển mắc vào lưới của mình và đã cùng với chính quyền địa phương giải cứu, thả cá thể này về lại với biển.
Khoảng 14 giờ ngày 21/2, tại vùng biển của xã Đức Trạch, huyện Bố Trạch tỉnh Quảng Bình, ngư dân Hồ Văn Năm trong khi đang kéo lưới lên thuyền phát hiện một cá thể rùa biển mắc vào lưới của mình và đã cùng với chính quyền địa phương giải cứu, thả cá thể này về lại với biển.
Chỉ trong vài ngày đầu năm mới Giáp Ngọ, hàng loạt các DN đã bất ngờ đổi sếp mới. Quá trình tái cơ cấu vốn được xem như 'chiếc cối xay người' khổng lồ trong hơn 2 năm vừa qua dường như chưa chậm lại. Các DN vẫn đang thay đổi mạnh mẽ, gồng mình để phát triển.
Trên thương trường, chị nổi tiếng là một chủ địa ốc bản lĩnh. Trong văn trường, cái tên Tạ Thị Ngọc Thảo (T.T.N.T) là nhà báo, nhà văn sắc sảo. Thậm chí, nhiều giáo sư uy tín đã gọi chị là một nữ trí thức, một doanh nhân mẫu.
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Tôi bỗng nổi cáu với cử chỉ của thằng con tôi. Bởi, trước mâm cơm ngổn ngang thức ăn- thịt chân giò luộc, cá rô phi rán, đậu phụ nhồi thịt…Vậy mà nó mè nheo, chống đũa, khẽ than phiền: “Chẳng có gì ăn!”. Tôi quắc mắt nhìn nó: “Chắc con muốn ăn “gan trời”, “trứng trăng” phải không? Đúng là đài các rởm!”.

End of content

Không có tin nào tiếp theo