Tìm kiếm: vay-mượn

Một người ngã bệnh nhiều hệ lụy kéo theo, cha không tiền chữa bệnh rồi có thể con cũng phải bỏ học. Trước đây, hai vợ chồng anh chị là người kiếm cơm nuôi con, nhưng nay vợ chăm chồng ở bệnh viện, tiền chữa bệnh cũng không còn.
Nằm lâu trên chiếc giường bệnh, một bên chân bị băng bó nên cô bé rất bứt rứt khó chịu. Mới chỉ hơn 1 tuổi mà cô bé ấy đã phải nằm viện một khoảng thời gian rất dài. Mắc căn bệnh mô bào langerhans khiến tuổi thơ của bé không còn được vui đùa như những trẻ cùng trang lứa. Cha mẹ bé cũng đang rất khó khăn về tài chính, nên việc điều trị cho bé không biết sẽ kéo dài được bao lâu.
“Chúng tôi đã tìm đủ mọi cách để có tiền chữa bệnh cho con nhưng không phải cứ muốn là được. Hai cháu ở nhà thì đã phải nhờ ông bà nội và ông bà ngoại nuôi giúp. Hai vợ chồng cố gắng kiếm tiền chạy chữa cho cháu Lưu Quỳnh Anh. Lúc này chúng tôi chỉ mong sao có tiền chữa bệnh cho cháu mà thôi”, chị Phạm Thị Thơm chia sẻ.
“Cả nhà chỉ trông chờ vào tiền bán vé số của mẹ cháu, nếu bình thường chỉ nuôi đủ mấy miệng ăn đã khó nói gì tới việc nuôi con bệnh. Bán vé số khi đắt hàng thì được hơn 100 tờ khi thì đi cả buổi cũng chả được mấy tờ. Bán ngày nào biết ngày đấy nghỉ làm nghỉ ăn luôn. Điều mà chúng tôi lo nhất là có thể đứa lớn phải bỏ học, đứa nhỏ không được chữa bệnh”, anh Đỗ Văn Hòa nói.
“Điều chúng tôi cầu mong nhất lúc này là có tiền để chữa bệnh cho con. Nếu không có tiền chữa bệnh thì tội nghiệp cháu lắm, mỗi lần nhìn con đau đớn đến thắt ruột. Thậm chí ăn chẳng muốn ăn ngủ chẳng ngủ được, không tự đứng trên đôi chân của mình…”, anh Đỗ Hoàng Hải chia sẻ.
“Hôm nay, cháu đã có tên mới rồi, không còn phải mang tên mẹ nữa. Tên cháu là Trần Huy Trường, giờ cháu khỏi bệnh, gia đình tôi ai cũng vui. Năm nay thì Tết không có tiền để mua thứ nọ sắm thứ kia nhưng chúng tôi lại cảm thấy rất vui vì con đã khỏi bệnh”, anh Trần Văn Thủy hồ hởi nói.
“Chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi nhưng vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nên không đủ khả năng chữa bệnh cho con. Đến bây giờ, cháu có ra thế nào đi chăng nữa chúng tôi cũng đành phải chấp nhận thôi. Chỉ thương cháu bé mà phải chịu đau đớn, thiệt thòi…”, chị Lê Thị Chuyên giãi bày.
Sắp tới ngày mổ của con nhưng gia đình người dân tộc K’hor vẫn loay hoay chưa biết kiếm đâu ra tiền. Cầm năm triệu đồng từ Lâm Đồng xuống thành phố chữa bệnh cho con, chưa nộp được đồng nào tiền tạm ứng viện phí mà số tiền đã gần hết. Hỏi đến khoản tiền chữa bệnh cho con thì anh cũng chỉ biết lắc đầu chưa có.
Chị Chung tủi thân chia sẻ: “Người ta có chồng làm trụ cột gia đình. Giờ chồng con tôi thế này, tôi không biết phải làm sao để nuôi các con khôn lớn”. Nguyện vọng duy nhất là con trai út của chị được học hành đầy đủ, có điều kiện cho hai con gái lớn hòa nhập cộng đồng.
Câu chuyện chị kể về đứa con gái đầu lòng bị mắc bệnh hiểm nghèo liên tục bị ngắt quãng bởi sự xúc động. Nhiều đêm chị đã chứng kiến cảnh con đau đớn vật vã của con, gần như chị phải thức trắng để lau mát cho con. Miếng cơm, thìa cháo hay hộp sữa cứ uống vào lại trào ra. Hai năm con nằm viện, chả mấy ngày chị được về nhà, cuộc sống của mẹ con chị lúc nào cũng ảm đạm và bế tắc.
Câu chuyện chị kể với chúng tôi thật buồn và chất chứa nhiều nỗi niềm. Một thân phận nhỏ nhoi, yếu đuối đang chơi vơi không biết bấu víu vào đâu để giữ lấy tính mạng. Mắc căn bệnh nguy hiểm, cha mẹ lại không còn chung sống, người mẹ nghèo ấy không còn đủ khả năng để gánh vác. Nếu như không có điều kỳ diệu xảy ra thì số phận của em có lẽ sẽ buồn thảm lắm.

End of content

Không có tin nào tiếp theo