Khám phá

Tại sao con người sợ bóng tối?

Theo thuyết tiến hóa, tổ tiên loài người vốn dĩ không sợ bóng tối, nhưng họ không thích nghi để sống với môi trường bóng tối và theo thời gian, những cá thể không sợ bóng tối sẽ dần bị đào thải bởi chọn lọc tự nhiên.

Dơi dùng lá làm “gương” để tìm con mồi trong bóng tối / Jack Đồ tể: Sát nhân bí ẩn bị lộ mặt sau 120 năm trong bóng tối?

Tổ tiên ban đầu của loài người, trước khi có những thiết bị mang tính đột phá như ngọn lửa, chỉ là một phần cấp thấp của chuỗi thức ăn, và cũng có một số lượng lớn các loài thiên địch, chẳng hạn như Dinofelis, báo gấm, cằm khổng lồ, hổ, linh cẩu báo và linh cẩu đốm trong hang.

Trước khi vượn người tiến hóa thành người, vượn người sinh sống trong rừng có thể không sợ bóng tối. Nhưng tổ tiên loài người đã rời bỏ “vùng an toàn” và đi đến đồng cỏ, bắt đầu những bước đi thẳng và đã phải thích nghi với một môi trường sống hoàn toàn khác với rừng cây. Có nhiều kẻ săn mồi hung dữ hơn ở đây, và chúng có tầm nhìn ban đêm rất tốt. Trong trường hợp này, những tổ tiên loài người không sợ bóng tối và dám đi trong bóng tối đều bị ăn thịt bởi những kẻ săn mồi này.

Những kẻ thù tự nhiên này đều là những sinh vật sống về đêm, đặc biệt một số loài mèo lớn trong số đó lại là mối đe dọa lớn nhất đối với tổ tiên chúng ta, một số loài thậm chí còn tiến hóa hàm răng đặc biệt để phá vỡ hộp sọ cứng của các loài linh trưởng.

Tại sao con người sợ bóng tối? - Ảnh 1.
Ảnh minh họa.

Thực ra, không chỉ sợ bóng tối mà việc sợ những thứ khác cũng nằm trong chọn lọc tự nhiên, giúp chúng ta tránh xa những thứ nguy hiểm, để có thêm xác suất sống sót. Tất cả chúng ta đều là hậu duệ của những người chiến thắng trong quá trình tiến hóa.

Thêm nữa thị lực của loài người không tiến hóa để có thể nhìn rõ vào ban đêm. Khi con người đối mặt với bóng tối, họ luôn cảm thấy có một con quái vật ẩn bên trong bóng tối đó, sẵn sàng xông vào ăn thịt mình bất cứ lúc nào - đây chính là cuộc sống hàng ngày của tổ tiên loài người trong hai triệu năm.

Tại sao con người sợ bóng tối? - Ảnh 2.

Sự chọn lọc tự nhiên tàn khốc này kéo dài từ thời kỳ của người Australopithecus cho đến trước khi người Homo sapiens xuất hiện. Trong những tàn tích của Homo erectus, một số lượng lớn xương bị mất má và đầy dấu răng linh cẩu cũng như các loài động vật họ mèo lớn được khai quật. Khoảng thời gian dài sàng lọc tự nhiên như vậy đủ để loại bỏ những cá nhân không nhạy cảm với hầu hết những cá thể có thể sống sót đều là những kẻ “nhát gan”, không đủ dũng cảm để lang thang vào ban đêm.

Dù con người sau này có vũ khí, lửa và bẫy để trở thành những kẻ săn mồi đáng sợ nhất, nhưng thời gian này chỉ là hàng vạn năm, quá ngắn so với hàng triệu năm trước, về mặt sinh học thì thời gian tiến hóa chỉ như một khoảnh khắc, chưa có thay đổi thích ứng nào đối với thay đổi trạng thái này.

 
 

End of content

Không có tin nào tiếp theo

Cột tin quảng cáo

Có thể bạn quan tâm