Tìm kiếm: đường phố

Nhiều cặp tình nhân hẹn hò ăn uống, dạo phố xong cũng là lúc trời về khuya, điểm đến tiếp theo là họ dắt dìu nhau đi tìm chỗ nghỉ, nhiều cặp phải "mướt mồ hôi" mới tìm được khách sạn trong ngày đặc biệt này.
Nhiều cặp tình nhân hẹn hò ăn uống, dạo phố xong cũng là lúc trời về khuya, điểm đến tiếp theo là họ dắt dìu nhau đi tìm chỗ nghỉ, nhiều cặp phải "mướt mồ hôi" mới tìm được khách sạn trong ngày đặc biệt này.
Mấy năm trước, tôi biết Đặng Thị Hương qua thầy giáo dạy Văn hồi phổ thông. Thầy là bạn của Giám đốc trung tâm nơi Hương học nghề và làm việc, thế rồi Hương thân thiết với gia đình thầy như con cháu trong nhà. Bẵng đi mấy năm, đến một ngày tôi thấy truyền thông đưa tin, cô bé "Hương ô-sin", bán xôi vỉa hè năm nào giờ đã trở thành một trong những du học sinh xuất sắc.
Tín hiệu thị trường là cái la bàn định hướng cho Dương Thanh Thủy, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Trung Thủy (TTG), trong chặng đường kinh doanh suốt 3 thập niên qua. Thế nhưng, việc dấn thân vào thương trường của người phụ nữ quê gốc Cà Mau này giống như sự đưa đẩy của số phận.
Tín hiệu thị trường là cái la bàn định hướng cho Dương Thanh Thủy, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Trung Thủy (TTG), trong chặng đường kinh doanh suốt 3 thập niên qua. Thế nhưng, việc dấn thân vào thương trường của người phụ nữ quê gốc Cà Mau này giống như sự đưa đẩy của số phận.
Xong công việc chôn tro than, người “xông đất” quay về nhà, gõ cửa hoặc bấm chuông. Người trong nhà sẽ hỏi: Ai gọi đó? Người này đáp: Tôi đây. Anh đến từ đâu vậy? Tôi từ đám cưới đến. Anh có mang theo gì không? Có chứ, tôi mang theo niềm vui và hạnh phúc.
Xong công việc chôn tro than, người “xông đất” quay về nhà, gõ cửa hoặc bấm chuông. Người trong nhà sẽ hỏi: Ai gọi đó? Người này đáp: Tôi đây. Anh đến từ đâu vậy? Tôi từ đám cưới đến. Anh có mang theo gì không? Có chứ, tôi mang theo niềm vui và hạnh phúc.
Những ngày giáp Tết, tiếng chổi của cô công nhân vệ sinh trong con hẻm xóm tôi dường như mạnh mẽ hơn. Thường ngày, mỗi khi đến con hẻm này, cô đã mệt lả người. Nhưng hôm nay tiếng chổi lại đều đặn, sung sức. Chiếc xe chứa rác đầy ắp, nặng nề được cô đẩy đi nhẹ nhàng. Có điều gì khác lạ?
Những ngày giáp Tết, tiếng chổi của cô công nhân vệ sinh trong con hẻm xóm tôi dường như mạnh mẽ hơn. Thường ngày, mỗi khi đến con hẻm này, cô đã mệt lả người. Nhưng hôm nay tiếng chổi lại đều đặn, sung sức. Chiếc xe chứa rác đầy ắp, nặng nề được cô đẩy đi nhẹ nhàng. Có điều gì khác lạ?
Lóng ngóng buộc những bông mai giả lên cành cây khô, phạm nhân Nguyễn Đức Hoàng nói nhỏ: “Nhớ tết hồi nào còn ở nhà, bằng này tôi cũng thường ra sân nhặt lá mai để tới giao thừa chờ hoa nở. Con gái nhỏ chạy quanh chân ba đòi lấy mấy cái bông be bé cài lên tóc chơi”. Mái đầu hoa râm của người đàn ông mang tội giết vợ khẽ rung nhè nhẹ: “Một phút nóng giận, tôi mất hết tất cả, Tết về thương con, nhớ vợ, chỉ mong cải tạo tốt, còn có cơ hội đón Tết cùng con cho nó đỡ thiệt thòi”…

End of content

Không có tin nào tiếp theo