Tìm kiếm: Sưu-tầm

Hơn nửa đời người rong ruổi sưu tầm sử thi và tìm cách lưu giữ văn hóa truyền thống của đồng bào Raglai, nghệ nhân dân gian Mấu Quốc Tiến luôn đau đáu nỗi lo những vốn quý này sẽ dần mai một
Vùng đất bạt ngàn U Minh Hạ thuộc tỉnh Cà Mau vừa “mọc” lên một trang trại đa canh lúa - cá - hoa màu các loại rộng hơn 300ha, có bờ mương thẳng tắp, có kho chứa, nhà máy xay xát.
“…Dáng em xinh như đóa hoa tươi, miệng em cười mịn màng như hoa ở trên đồi… hớ… hớ… hấy!”, nghệ sĩ Đức Dậu (Đoàn nhạc gõ Phù Đổng, TPHCM) vừa gẩy đàn vừa hát. Ở cái tuổi sắp sửa lục tuần, ông vẫn giữ được nét duyên dáng, say sưa như chàng trai Raglai tuổi đôi mươi mang đàn Goong - tên gọi khác của đàn Chapi - hát bài ca tình yêu, tặng nàng sơn nữ.
Sau nhiều năm cống hiến tuổi trẻ cho tổ quốc, về với đời thường ông lại dấn thân vào trận tuyến mới - làm giàu bằng chính sức lao động và trí tuệ của mình. Không chỉ có vậy, ông còn đem trái tim nhiệt tình, gắn trách nhiệm của người lính vào công việc cộng đồng, trách nhiệm xã hội. Ông là Tiến sỹ Nguyễn Ngọc Khôi - Ủy viên Ủy Ban TW Mặt trận Tổ quốc VN, Chủ tịch quỹ trái tim vàng VN, Chủ tịch Tập đoàn Thương mại KAT Group Hà Nội.
Theo ông Hai Phụng, hoa lan “độc” trong vườn của ông là những loại lan quý hiếm, khó tìm hoặc những loại đã có từ rất lâu và đặc điểm chung là các loại này không cấy mô được. Đối với dân chơi hoa thì đây chính là những tài sản quý.
Trên dải đất hình chữ S mình, có một bản nhỏ náu mình nơi hiểm địa sơn cùng thủy tận, chỉ vài chục nóc nhà nhưng gần 40 năm qua, kể từ mùa đông 1977, cờ tổ quốc không ngừng tung bay trên trời mây nơi đây. Dù nắng lửa hay tuyết phủ, dù trận mạc hay hòa bình. Mùa đông năm 1977 tôi vừa có mặt trên đời, còn bản nhỏ ấy có tên là Lô Lô Chải, người xưa hay gọi bằng Trại Lô Lô.

End of content

Không có tin nào tiếp theo