Tìm kiếm: thiêng-liêng

Trải hàng nghìn năm cộng đồng dân tộc Việt đời nối đời thờ cúng các Vua Hùng như những bậc Tiên tổ sinh ra giòng giống Việt, văn hoá Việt, những vị Vua khai sáng cương vực, lập nhà nước đầu tiên cho cộng đồng Việt cổ. Nay thì Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương ở Phú Thọ, đã được UNESCO, vào ngày 6-12- 2012, công nhận là Di sản văn hoá phi vật thể đại diện của nhân loại.
Ăn thịt chó, mọi người đều ăn trên sự thích thú, thèm thuồng. Sẽ là rất ngon đối với những người thích ăn nhưng là điều kiêng kị với những người khác. Tại sao người Việt chúng ta lại bận tâm, ảnh hưởng quá nhiều bởi những yếu tố bên ngoài?
Ăn thịt chó, mọi người đều ăn trên sự thích thú, thèm thuồng. Sẽ là rất ngon đối với những người thích ăn nhưng là điều kiêng kị với những người khác. Tại sao người Việt chúng ta lại bận tâm, ảnh hưởng quá nhiều bởi những yếu tố bên ngoài?
Vì sao mà hàng trăm, hàng nghìn lễ hội tưng bừng trên cả nước Nam này, chỉ có chùa Hương (Mỹ Đức, Hà Nội) là khủng khiếp, đau đầu, không tài nào khắc phục nổi cái nạn xả thịt thú rừng, máu me be bét, đầu lâu, xương sườn, lòng dồi tim gan động vật tóe loe mãi ra như thế? Vì sao cả Thứ trưởng Bộ VHTTDL, Phó Chủ tịch UBND TP.Hà Nội, đủ các ban ngành trung ương, các tổ chức bảo tồn danh tiếng, rồi huyện, xã đều vào cuộc, mà chuyện bày bán “thú rừng” nơi cửa Phật… đâu vẫn còn nguyên đấy?
Vì sao mà hàng trăm, hàng nghìn lễ hội tưng bừng trên cả nước Nam này, chỉ có chùa Hương (Mỹ Đức, Hà Nội) là khủng khiếp, đau đầu, không tài nào khắc phục nổi cái nạn xả thịt thú rừng, máu me be bét, đầu lâu, xương sườn, lòng dồi tim gan động vật tóe loe mãi ra như thế? Vì sao cả Thứ trưởng Bộ VHTTDL, Phó Chủ tịch UBND TP.Hà Nội, đủ các ban ngành trung ương, các tổ chức bảo tồn danh tiếng, rồi huyện, xã đều vào cuộc, mà chuyện bày bán “thú rừng” nơi cửa Phật… đâu vẫn còn nguyên đấy?
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.

End of content

Không có tin nào tiếp theo