Tìm kiếm: vay-mượn

Ngồi trên chiếc xe lăn, bà Dương Thị Kỳ (64 tuổi, trú tại thôn Hòa Hiệp, xã Tân Liên, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị) dùng chút sức lực còn lại để chăm sóc cho đứa con trai mù lòa. Dù bản thân đang mang trọng bệnh, nhưng người phụ nữ ấy lòng vẫn không thể yên bởi mẹ chồng và chồng cùng con trai đang phải một mình vật lộn với bệnh tật ở bệnh viện.
Gia cảnh nghèo khó, vợ chồng anh Phú - chị Lợi tranh thủ chở nhau về quê ngoại để hái rau muống bán kiếm thêm thu nhập. Chẳng thể ngờ rằng, đó là chuyến đi định mệnh của anh chị bởi tai nạn giao thông. Đau đớn hơn, sự ra đi bất ngờ của vợ chồng anh chị khiến 3 đứa con thơ dại bơ vơ giữa cuộc đời…
Chúng tôi đã biết cháu có bệnh lý từ khi còn trong bụng mẹ rồi. Lúc đấy vẫn cứ hy vọng mong manh là do siêu âm nhầm. Nhưng khi sinh cháu ra từ viện phụ sản phải chuyển tiếp qua BV Nhi Đồng 2 để tiếp tục điều trị. Suốt hơn 4 tháng nay và sẽ vẫn tiếp tục chưa biết khi nào con sẽ được xuất viện. Sinh đôi con khỏe mạnh bình thường cha mẹ cũng đã vất vả rồi. Tôi sinh đôi hai đứa con đều bệnh giống nhau giờ mỗi đứa nằm một khoa, ít nhất cũng phải mất 2-3 người chăm sóc mới được”, chị Lê Anh Thư chia sẻ.
Nhìn người đàn ông mếu máo giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì dãi nắng dầm sương. Quanh năm sống lênh đênh trên biển, mỗi tháng chỉ về nhà có một lần thăm vợ con. Số tiền của anh kiếm được cũng trồi sụt như sóng biển. Mỗi tháng thu nhập thấp nhất là 1 triệu đồng và cao nhất là 5 triệu đồng.
Bao năm nay, một mình chị vò võ nuôi con cơ cực cũng nhiều, buồn đau cũng lắm, nhưng đứa con chính là chỗ dựa tinh thần để chị vượt qua tất cả. Chị luôn ý thức được rằng, chị sẽ phải vất vả gấp đôi nên dù trong hoàn cảnh nào dù làm được nhiều hay ít chị luôn có một phần tích lũy để phòng khi ốm đau. Một đứa con mang căn bệnh hiểm nghèo khiến chị đang sống trong nợ nần và lo sợ…
“Bác sĩ nói nếu không chữa bệnh nữa thì chả mấy lúc mà mất nốt con mắt còn lại, thậm chí cả tính mạng của nó cũng không giữ nổi. Giờ ngày làm một ngày có mấy chục ngàn, còn 2 đứa con ở nhà nữa cơ. Vay khắp thôn rồi mà có được bao nhiêu đâu”, đó là chia sẻ của chị Thị Mơ.

End of content

Không có tin nào tiếp theo