Tìm kiếm: xã-An-Sơn

Lượn quanh nơi Vicem Bút Sơn đóng đô, tận mắt chứng kiến sự ô nhiễm khói bụi, mới phần nào thấu hiểu nỗi thống khổ của người dân nơi đây. Riêng Vicem Bút Sơn thôi đã thừa bụi, đã thế lại còn nhiều cơ sở khai thác, nghiền đá ăn theo. Cả vùng quê yên ả này là một công trường ầm ĩ tiếng mìn nổ, bụi mù từ nhà máy và từ những đoàn xe chạy rầm rập bao phủ khắp xóm làng.
Bút Sơn, Hồng Sơn là những địa danh miền sơn cước của xã Thanh Sơn, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam, một thuở được ví như thiên đường với nhiều cảnh đẹp non nước hữu tình, bình yên và trong lành. Nhưng nay, nơi đây như địa ngục trần gian, bởi có những phận người “ra đi” tức tưởi khi tuổi đời còn quá trẻ mà không biết mình bị bệnh gì, Những người mang “án tử” ung thư đang chờ chết thì uất nghẹn, vì nỗi niềm không biết tỏ cùng ai. Người còn sống thì suốt ngày đêm ngột ngạt, ngập ngụa trong khói bụi,
Ông Trương Thanh Hào, Phó Chi cục Kiểm lâm tỉnh Kiên Giang, cho biết, hiện nay mới là đầu mùa khô nhưng nhiều diện tích rừng thuộc Vườn Quốc gia Phú Quốc, rừng phòng hộ và rừng sản xuất tại vùng Tứ Giác Long Xuyên (huyện Hòn Đất, Kiên Lương, Giang Thành) đang ở cấp báo cháy cấp V, cấp cực kỳ nguy hiểm.
Ông Trương Thanh Hào, Phó Chi cục Kiểm lâm tỉnh Kiên Giang, cho biết, hiện nay mới là đầu mùa khô nhưng nhiều diện tích rừng thuộc Vườn Quốc gia Phú Quốc, rừng phòng hộ và rừng sản xuất tại vùng Tứ Giác Long Xuyên (huyện Hòn Đất, Kiên Lương, Giang Thành) đang ở cấp báo cháy cấp V, cấp cực kỳ nguy hiểm.
Ông Trương Thanh Hào, Phó Chi cục Kiểm lâm tỉnh Kiên Giang, cho biết, hiện nay mới là đầu mùa khô nhưng nhiều diện tích rừng thuộc Vườn Quốc gia Phú Quốc, rừng phòng hộ và rừng sản xuất tại vùng Tứ Giác Long Xuyên (huyện Hòn Đất, Kiên Lương, Giang Thành) đang ở cấp báo cháy cấp V, cấp cực kỳ nguy hiểm.
Dân ca ví, giặm được UNESCO vinh danh là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại cuối năm vừa rồi hẳn là niềm tự hào của hàng triệu con dân hai xứ Nghệ - Tĩnh. Nhưng những thế hệ nghệ nhân có công lưu giữ hồn cốt ví, giặm đang sống và hát ra sao? Đó là những nông dân chân lấm tay bùn, là người bán quán, là cô giáo ngày ngày đứng trên bục giảng. Ví, giặm chưa từng đem lại cho họ bát cơm, manh áo.

End of content

Không có tin nào tiếp theo