Tìm kiếm: yên-bình

Bản Kẻ Nính thuộc xã Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An đã và đang bị “hành hạ” bởi cơn lốc đào đãi vàng, đá đỏ, ma túy và căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Kẻ Nính ngày càng thêm quằn quại, đói nghèo bởi có đến hàng trăm người nghiện ma túy, gần 150 người bị nhiễm HIV, trong đó có 50 người đã chết. Đau đớn thay, những con số kinh hoàng này vẫn chưa dừng lại. Hơn bao giờ hết, Kẻ Nính đang cần sự vào cuộc chung tay giúp sức của cộng đồng xã hội, các cấp chính quyền địa phương....
Bản Kẻ Nính thuộc xã Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An đã và đang bị “hành hạ” bởi cơn lốc đào đãi vàng, đá đỏ, ma túy và căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Kẻ Nính ngày càng thêm quằn quại, đói nghèo bởi có đến hàng trăm người nghiện ma túy, gần 150 người bị nhiễm HIV, trong đó có 50 người đã chết. Đau đớn thay, những con số kinh hoàng này vẫn chưa dừng lại. Hơn bao giờ hết, Kẻ Nính đang cần sự vào cuộc chung tay giúp sức của cộng đồng xã hội, các cấp chính quyền địa phương....
Nhằm tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với các hoạt động thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng và xuất khẩu khoáng sản, Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 203/QĐ-TTg về việc phê duyệt 151 khu vực không đấu giá quyền khai thác khoáng sản thuộc thẩm quyền cấp phép của Bộ Tài nguyên và Môi trường.
Nhằm tăng cường công tác quản lý nhà nước đối với các hoạt động thăm dò, khai thác, chế biến, sử dụng và xuất khẩu khoáng sản, Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 203/QĐ-TTg về việc phê duyệt 151 khu vực không đấu giá quyền khai thác khoáng sản thuộc thẩm quyền cấp phép của Bộ Tài nguyên và Môi trường.
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Những tờ lịch cuối cùng của năm cũ đã hết, thế là thêm một năm nữa mùa Xuân mới lại đến trên khắp nẻo đường, biên cương, hải đảo. “Mẹ ơi, thêm một năm nữa con không về ăn tết, vì nhiệm vụ bảo vệ biển, đảo của Tổ quốc thân yếu. Ngày thường nỗi nhớ đất liền đã canh cánh trong lòng, khi Xuân về Tết đến nỗi nhớ còn tăng lên gấp bội, song điều đó đã trở thành bình thường đối với chúng con- những người khoác trên mình màu trắng hải âu, đêm ngày khát vọng canh giữ chủ quyền của Tổ quốc”.
Trước năm 1975, khi còn ở Sài Gòn rồi sau đó về Miền Tây làm việc, tôi chưa hề được tiếp xúc với ông Phạm Duy. Tuy nhiên tôi học hỏi được trong những ca khúc của ông khá nhiều điều bổ ích về cách viết ca từ và khai triển quãng âm. Đặc biệt tôi thẩm thấu được kỹ năng phát triển và nâng chất được giai điệu dân ca vốn rất dễ rơi vào đơn điệu thành những quãng âm mới mẻ nhưng vẫn giữ được hồn tình của âm nhạc dân tộc.

End of content

Không có tin nào tiếp theo