Tìm kiếm: ánh-mắt

Đi bộ, leo núi, mưa sạt không thể vượt qua nổi các con đèo vòi vọi, từ mờ sáng luồn rừng, đến 16 giờ chiều, chúng tôi mới tìm được một nóc nhà để xin… ăn trưa. Giở tấm bản đồ ướt nhoe nhoét ra, thấy mình đang vật lộn trong Khu bảo tồn thiên nhiên Nà Hẩu diện tích 16.000ha, thuộc huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái. Chao ôi, toàn những cái tên xã (chứ chưa nói tên bản) thoáng nghe đã thấy gập ghềnh trắc trở: Đại Sơn, Nà Hẩu, Mỏ Vàng, Viễn Sơn. Lếch thếch bò theo các con đường trơn, đến 19h cùng ngày, thì
Tôi nhớ mãi đêm Giao thừa dương lịch bước sang năm 2006. Sau khi dự tiệc ở nhà một đồng nghiệp ở Q.1 (TP.HCM), tôi chạy xe máy về Q.7 theo đường cầu chữ Y. Giữa cầu, có một sự cố khiến dòng xe nghẽn lại. Tôi dừng sau xe máy một thanh niên đang chở người phụ nữ bế một đứa bé. Mặc dù đường phía trước kẹt cứng, không ai di chuyển được, nhưng anh ta vẫn bấm còi liên hồi.
“…Dáng em xinh như đóa hoa tươi, miệng em cười mịn màng như hoa ở trên đồi… hớ… hớ… hấy!”, nghệ sĩ Đức Dậu (Đoàn nhạc gõ Phù Đổng, TPHCM) vừa gẩy đàn vừa hát. Ở cái tuổi sắp sửa lục tuần, ông vẫn giữ được nét duyên dáng, say sưa như chàng trai Raglai tuổi đôi mươi mang đàn Goong - tên gọi khác của đàn Chapi - hát bài ca tình yêu, tặng nàng sơn nữ.
Bốn ngày nghỉ Tết dương lịch thay vì đi thăm quan du lịch hay ở nhà nghỉ ngơi như bao người khác, những người con của Nghệ An hiện đang sinh sống, học tập và làm việc tại Hà Nội lại chọn cách mang những món quà nhỏ bé về giúp đỡ những người dân có hoàn cảnh khó khăn tại quê nhà để mùa xuân nơi đây thêm ấm áp.

End of content

Không có tin nào tiếp theo