Tìm kiếm: Đầu-ra

Những ngày qua, tại Bến xe Đà Nẵng, tuy có đến 70% xe xuất bến chạy các tuyến phía nam, nhưng vé các tuyến này đa phần đã bán hết từ trước tết do hành khách mua khứ hồi.
Những ngày qua, tại Bến xe Đà Nẵng, tuy có đến 70% xe xuất bến chạy các tuyến phía nam, nhưng vé các tuyến này đa phần đã bán hết từ trước tết do hành khách mua khứ hồi.
Hãy tưởng tượng một chiếc áo khoác cardigan làm từ len cashmere có giá thấp nhất... 3.000 USD! Rồi hãy lắng nghe người đàn ông đứng sau nó nói về giá trị của chiếc áo để hiểu vì sao ông gọi đó là hàng “siêu xa xỉ” mà ông cho rằng những người trẻ mới hiểu rõ về nó. Ông ấy là Brunello Cucinelli - người tự nhận “tôi là gã đàn ông len cashmere”.
Hãy tưởng tượng một chiếc áo khoác cardigan làm từ len cashmere có giá thấp nhất... 3.000 USD! Rồi hãy lắng nghe người đàn ông đứng sau nó nói về giá trị của chiếc áo để hiểu vì sao ông gọi đó là hàng “siêu xa xỉ” mà ông cho rằng những người trẻ mới hiểu rõ về nó. Ông ấy là Brunello Cucinelli - người tự nhận “tôi là gã đàn ông len cashmere”.
Có lẽ, sẽ rất phí cho du khách khi tới Đà Lạt mà không có điều kiện tới thăm xứ sở rau xà lách Mỹ ở xã Lát, huyện Lạc Dương, tỉnh Lâm Đồng đang được kiến tạo dưới bàn tay cần mẫn của những người đến từ xứ sở hoa anh đào. Ngôi làng ấy đang được ví như “làng Thần Kỳ” thứ 2 của nước Nhật.
Ông Trịnh Văn Đàm ở thôn 12, xã Đông Sơn, thị xã Tam Điệp (Ninh Bình) được bà con trong tỉnh tặng danh hiệu “kiện tướng” nuôi dê, bởi lẽ ông Đàm dám làm liều “chui” vào trong thung lũng hoang lập nghiệp, nuôi dê. Đến giờ, ông đã thành danh, sở hữu số tài sản trị giá hàng tỷ đồng.
Ông Trịnh Văn Đàm ở thôn 12, xã Đông Sơn, thị xã Tam Điệp (Ninh Bình) được bà con trong tỉnh tặng danh hiệu “kiện tướng” nuôi dê, bởi lẽ ông Đàm dám làm liều “chui” vào trong thung lũng hoang lập nghiệp, nuôi dê. Đến giờ, ông đã thành danh, sở hữu số tài sản trị giá hàng tỷ đồng.
Cuối cùng người đàn ông vâm váp như gấu tưởng mối mọt không đục nổi ấy cũng mệt. Mệt nặng, chứ không phải chỉ là “thấm mệt” như đôi lần tôi nhận ra sau những “khúc ngoặt” chính trường nào đó. Suốt mấy hôm nay, vô vàn người dân Đà Nẵng và các nơi, cho đến cánh báo chí ai nấy cứ thấp thỏm ngong ngóng đón ông trở về nhà sau chuyến chữa bệnh nơi xa. Trở về, như lâu lắm ông chưa kịp về…
Cuối cùng người đàn ông vâm váp như gấu tưởng mối mọt không đục nổi ấy cũng mệt. Mệt nặng, chứ không phải chỉ là “thấm mệt” như đôi lần tôi nhận ra sau những “khúc ngoặt” chính trường nào đó. Suốt mấy hôm nay, vô vàn người dân Đà Nẵng và các nơi, cho đến cánh báo chí ai nấy cứ thấp thỏm ngong ngóng đón ông trở về nhà sau chuyến chữa bệnh nơi xa. Trở về, như lâu lắm ông chưa kịp về…

End of content

Không có tin nào tiếp theo