Tìm kiếm: giảng-dạy

Ở Việt Nam, với vai trò là cơ quan quản lý nhà nước trong công tác Phòng chống tham nhũng, hàng năm, nhân ngày Quốc tế Phòng chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ phối hợp với một số tổ chức quốc tế như UNODC và UNDP tổ chức các hoạt động tuyên truyền, nâng cao nhận thức về những chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật cũng như những nỗ lực của Đảng và nhà nước trong công tác Phòng chống tham nhũng.
Ở Việt Nam, với vai trò là cơ quan quản lý nhà nước trong công tác Phòng chống tham nhũng, hàng năm, nhân ngày Quốc tế Phòng chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ phối hợp với một số tổ chức quốc tế như UNODC và UNDP tổ chức các hoạt động tuyên truyền, nâng cao nhận thức về những chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật cũng như những nỗ lực của Đảng và nhà nước trong công tác Phòng chống tham nhũng.
“Hai năm đầu tiên đi dạy, mình cũng chạnh lòng lắm vì không thấy em học sinh nào để ý tới ngày 20/11 cả. Nhưng rồi tới năm thứ ba, lần đầu tiên được học sinh ở đây tặng cho một cuốn sổ. Vừa vui vừa cảm động, mình gọi ngay cho mẹ kể chuyện, thế là mẹ khóc rồi nói: “Cuối cùng con trai của mẹ đã là thầy giáo rồi đấy”.
“Hai năm đầu tiên đi dạy, mình cũng chạnh lòng lắm vì không thấy em học sinh nào để ý tới ngày 20/11 cả. Nhưng rồi tới năm thứ ba, lần đầu tiên được học sinh ở đây tặng cho một cuốn sổ. Vừa vui vừa cảm động, mình gọi ngay cho mẹ kể chuyện, thế là mẹ khóc rồi nói: “Cuối cùng con trai của mẹ đã là thầy giáo rồi đấy”.
Chị đồng nghiệp “bắt mối” cho tôi gặp Nguyễn Bá Hải (chủ nhân của sáng kiến “Mắt thần” cho người khiếm thị) nhắn: “Hải dễ thương lắm, nhưng gặp thì cực kỳ khó. Bạn ấy đi suốt, vào Nam ra Bắc”. Ừ, thì Hải bận thiệt. Ngồi nói chuyện với tôi, điện thoại anh reo ầm ĩ, thúc giục. “Chừng 1 giờ nữa mình đi Đà Nẵng để sáng mai trao “Mắt thần” cho người khiếm thị ở ngoài đấy nên có vẻ bận bịu đôi chút” - Hải phân trần. Tôi cười. Tôi chẳng trách Hải chút nào, bởi tôi gặp Hải cũng vì tấm lòng của Hải
Ở đây ông Võ Bá Cường muốn đề cập tới tư thế ngồi của một nhà văn, “ngồi bệt”là không bị ràng buộc gì vào vị trí, sinh hoạt trong xã hội, để rồi tự do viết, tự do sáng tác, từ phê phán hiện thực, đến hiện thực khách quan, không lệ thuộc, miễn là phản ánh được cái chân thiện mỹ của cuộc đời, để tác phẩm của mình được trọng vọng, được tôn vinh trong các cuộc thi.
Ở đây ông Võ Bá Cường muốn đề cập tới tư thế ngồi của một nhà văn, “ngồi bệt”là không bị ràng buộc gì vào vị trí, sinh hoạt trong xã hội, để rồi tự do viết, tự do sáng tác, từ phê phán hiện thực, đến hiện thực khách quan, không lệ thuộc, miễn là phản ánh được cái chân thiện mỹ của cuộc đời, để tác phẩm của mình được trọng vọng, được tôn vinh trong các cuộc thi.
Ở đây ông Võ Bá Cường muốn đề cập tới tư thế ngồi của một nhà văn, “ngồi bệt”là không bị ràng buộc gì vào vị trí, sinh hoạt trong xã hội, để rồi tự do viết, tự do sáng tác, từ phê phán hiện thực, đến hiện thực khách quan, không lệ thuộc, miễn là phản ánh được cái chân thiện mỹ của cuộc đời, để tác phẩm của mình được trọng vọng, được tôn vinh trong các cuộc thi.

End of content

Không có tin nào tiếp theo