Tìm kiếm: anh-chị-em

Vì muốn tìm cho mình một chỗ dựa lúc tuổi già, chị đã trao trọn con tim cho người đàn ông được họ hàng mai mối. Thế nhưng hạnh phúc không trong tầm với khi chồng chị trở mặt thành kẻ siêng chơi, biếng làm. Sau nhiều lần hàn gắn mà chồng không thay đổi, chị đành buông tay. Không níu kéo được nồi cơm, gã đàn ông bạc ác liền ra tay tàn ác khiến chị suýt mất mạng.
Trở về từ bãi vàng, chàng trai Mường chỉ có đôi bàn tay trắng và những cơn nghiện triền miên dốc cạn sức lực. Ngày biết tin mình nhiễm "căn bệnh thế kỉ" , anh nghĩ mình đã được khai tử. Nhưng cuộc sống vốn nhiệm màu khôn tả và cũng chẳng phụ lòng ai khi những khao khát thay đổi cuộc đời của anh được đền đáp.
Khao khát làm lại cuộc đời đã đưa anh Công, một thanh niên người Mường - người nhiễm căn bệnh thế kỉ HIV trở lại với cuộc sống của một người dân hiền lương chất phác. Có những lúc, cuộc sống của anh hồn nhiên đến mức đã làm nhiều người lầm tưởng rằng anh chẳng còn mang căn bệnh quái ác trong người mà cho đến nay vẫn chưa có thuốc chữa.
Công lao của GS Phạm Gia Khải không chỉ đơn thuần là ông đã làm nên những cuộc cách mạng trong cách điều trị tim mạch ở Việt Nam mà còn là ở chỗ ông đã đào tạo ra nhiều thế hệ học trò giỏi chuyên môn, thông thạo ngoại ngữ “làm cho ngành tim mạch Việt Nam đã tiệm cận, thậm chí không thua gì những nước tiên tiến trên thế giới” (như GS Khải khẳng định). Thời sự nhất là câu chuyện của ông kể về công tác chăm sóc các yếu nhân với cương vị người đứng đầu Hội đồng chuyên môn của Ban Bảo vệ và Chăm sóc
Dân ca ví, giặm được UNESCO vinh danh là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại cuối năm vừa rồi hẳn là niềm tự hào của hàng triệu con dân hai xứ Nghệ - Tĩnh. Nhưng những thế hệ nghệ nhân có công lưu giữ hồn cốt ví, giặm đang sống và hát ra sao? Đó là những nông dân chân lấm tay bùn, là người bán quán, là cô giáo ngày ngày đứng trên bục giảng. Ví, giặm chưa từng đem lại cho họ bát cơm, manh áo.
Xưa nay, tặng quà là việc bình thường, xuất phát từ tình cảm của những mối quan hệ thân thiết và mang ý nghĩa tinh thần nhiều hơn. “Của cho không bằng cách cho” là vậy. Nhưng nay, chính phủ phải ra nghị định quy định về việc tặng quà, nhận quà và trả lại quà thì biết ý nghĩa của tặng quà không còn như xưa.
Trong lúc mọi người về quê đón tết thì tại TPHCM, không ít người vẫn ở lại vì công việc mưu sinh. Sau Tết, người người quay trở lại cũng là lúc họ tay xách, nách mang quà cáp, đồ đạc về quê ăn Tết muộn.

End of content

Không có tin nào tiếp theo