Tìm kiếm: con-cháu

Hơn nửa thế kỷ tồn tại, nón lá làng Chuông cùng lụa làng Vạn Phúc là hai trong số rất ít nơi còn lưu lại nét đẹp văn hóa Việt, góp phần làm nên nét đẹp của người phụ nữ Việt. Nhưng giờ đây, đằng sau chiếc nón truyền thống là câu chuyện giữ nghề của những “nghệ nhân quá tuổi” và làng nghề chuyển mình sang nghề mới để tồn tại.
Cộng đồng Facebook mấy hôm nay thực sự dậy sóng kể từ sau bức thư ngỏ gửi lãnh đạo UBND TP.Hà Nội của nhà báo Trần Đăng Tuấn, và một fanpage được lập nên với hy vọng cứu được phần nào trong số 6.700 cây xanh dọc 190 tuyến phố mà Hà Nội đã và đang quyết định loại bỏ. Trong đó, có nhiều ý kiến của rất nhiều văn nghệ sĩ.
Ngày nay có một nghề chẳng cần phải qua trường lớp chính quy nào mà vẫn rầm rộ, phát triển. Nghề này nở rộ nhất vào đầu năm mới và tháng cuối năm khi nhà nhà đi lễ tạ. Gọi cho sang là nghề thầy cúng, giờ biến tướng còn có tên gọi khác là nghề khấn thuê.
“Chừng nào Gạc Ma và Hoàng Sa chưa trở về với Tổ quốc thì Khu Tưởng niệm Chiến sĩ Gạc Ma sẽ nhắc nhớ cho muôn đời con cháu phải làm điều cần làm để non sông thu về một mối” - ông Đặng Ngọc Tùng, Chủ tịch Tổng LĐLĐ Việt Nam, nhấn mạnh
Dân ca ví, giặm được UNESCO vinh danh là Di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại cuối năm vừa rồi hẳn là niềm tự hào của hàng triệu con dân hai xứ Nghệ - Tĩnh. Nhưng những thế hệ nghệ nhân có công lưu giữ hồn cốt ví, giặm đang sống và hát ra sao? Đó là những nông dân chân lấm tay bùn, là người bán quán, là cô giáo ngày ngày đứng trên bục giảng. Ví, giặm chưa từng đem lại cho họ bát cơm, manh áo.

End of content

Không có tin nào tiếp theo