Tìm kiếm: thông-cảm

Tôi nhớ mãi đêm Giao thừa dương lịch bước sang năm 2006. Sau khi dự tiệc ở nhà một đồng nghiệp ở Q.1 (TP.HCM), tôi chạy xe máy về Q.7 theo đường cầu chữ Y. Giữa cầu, có một sự cố khiến dòng xe nghẽn lại. Tôi dừng sau xe máy một thanh niên đang chở người phụ nữ bế một đứa bé. Mặc dù đường phía trước kẹt cứng, không ai di chuyển được, nhưng anh ta vẫn bấm còi liên hồi.
N.A là một nhân vật thành danh lĩnh vực của mình - và đó là lý do cô gửi đến cho Lao Động một lá thư khuyết danh. Không tên nhân vật, không tên cơ quan. Cô không muốn động chạm đến ai. Nhưng chính cái tâm lý "không muốn động chạm" ấy là điều khiến cho cô dằn vặt. Ở nhiều cơ quan, khi một lãnh đạo muốn sống yên ổn, không va chạm, chính là lúc họ có lỗi với rất nhiều người - những cấp dưới đang chờ đợi một người biết chiến đấu để bảo vệ quyền lợi cho những lao động nhỏ bé.
“Hai năm đầu tiên đi dạy, mình cũng chạnh lòng lắm vì không thấy em học sinh nào để ý tới ngày 20/11 cả. Nhưng rồi tới năm thứ ba, lần đầu tiên được học sinh ở đây tặng cho một cuốn sổ. Vừa vui vừa cảm động, mình gọi ngay cho mẹ kể chuyện, thế là mẹ khóc rồi nói: “Cuối cùng con trai của mẹ đã là thầy giáo rồi đấy”.
“Hai năm đầu tiên đi dạy, mình cũng chạnh lòng lắm vì không thấy em học sinh nào để ý tới ngày 20/11 cả. Nhưng rồi tới năm thứ ba, lần đầu tiên được học sinh ở đây tặng cho một cuốn sổ. Vừa vui vừa cảm động, mình gọi ngay cho mẹ kể chuyện, thế là mẹ khóc rồi nói: “Cuối cùng con trai của mẹ đã là thầy giáo rồi đấy”.
“Việc đúng sai chúng tôi không thể giải thích cũng như các anh chị không thể giải thích được. Ngày mai thanh tra quận Hà Đông sẽ vào thanh, tra trong lúc doanh nghiệp khó khăn, thêm rắc rối này sẽ thêm mệt mỏi. Có 2 đoàn thanh tra ngày mai và thứ 6 làm việc về việc cấp giấy chứng nhận sổ đỏ. Tôi từ nước ngoài về, chân ướt chân ráo người ta bảo tôi làm gì tôi làm thế”

End of content

Không có tin nào tiếp theo