Tìm kiếm: thương-con
Đỉnh điểm tôi uống thuốc tự tử xong, ma xui làm sao đêm đó tỉnh lại loạng choạng đến bệnh viện, còn anh thấy tôi nằm đó vẫn bỏ đi du lịch.
Trong vòng 5 năm, 3 đứa con trai lần lượt qua đời vì bệnh tật khiến người mẹ hóa dại vì khóc quá nhiều. Người chồng 70 tuổi rồi nhưng ngày ngày vẫn chạy đôn chạy đáo kiếm tiền chăm vợ và đứa con trai tật nguyền.
Bản thân bị suy thận, chồng bị tai nạn, con nhỏ và phải đi ở nhờ, hoàn cảnh của cô giáo Nguyễn Thị Oánh, SN 1979 tại thôn 3, xã Văn Giang, huyện Ninh Giang (Hải Dương) đang cần lắm sự giúp đỡ của cộng đồng.
Căn nhà tối om, tuềnh toàng ở xã miền núi Sàng Tủng (huyện Đồng Văn, tỉnh Hà Giang) vốn đìu hiu giờ càng thêm cô quạnh vì người phụ nữ duy nhất trong nhà đã ra đi mãi mãi. Đêm đêm, bên cạnh tiếng khóc của con trẻ đòi mẹ là tiếng thở dài bất lực của người đàn ông tàn tật.
Dù đã 82 tuổi nhưng cụ Ngô Thị Tếu (ở thôn Vạn Tuế, xã Tân Việt, huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương) ngày nào cũng hướng đôi mắt mờ đục ra cổng ngóng hai đứa cháu ngoại bị thần kinh thường xuyên bỏ nhà đi lang thang. Trong căn nhà dột nát, con gái cụ gần 60 tuổi nằm liệt trên chiếc giường hôi hám.
“Mẹ ơi! bao giờ chân con mọc lại?”, mỗi lần nghe cậu con trai bé bỏng của mình hỏi vậy chị Giang lại giấu nước mắt quay đi. Chi phí lắp chân cho con ít nhất cũng phải mất hơn 200 triệu đồng trong khi cả gia đình, nguồn thu nhập chưa được 10 triệu đồng mỗi tháng khiến chị lực bất tòng tâm.
Tôi không biết tôi đã mắc tội gì tày trời gì hay chỉ vì nhà tôi nghèo mà bị nhận những lời cay nghiệt từ mẹ chồng như vậy.
Chồng chị mất do cơn bạo bệnh, để lại cho chị 4 đứa con thơ nheo nhóc và số nợ hơn 100 triệu. Giờ đây, bệnh thần kinh từ thời con gái tái phát lúc tỉnh lúc mê, chị không có khả năng lao động nên 3 đứa con đang tuổi đến trường có nguy cơ dang dở việc học.
Bị bệnh hiểm nghèo, người em tiều tụy không còn sức sống, khuôn mặt nhăn nhó vì những cơn đau, đôi chân, đôi tay giờ đã cứng đờ. Dẫu biết đứa con gái duy nhất đang dần rời xa vòng tay mẹ, nhưng người phụ nữ khốn khổ, khánh kiệt chỉ còn biết mặc sự sống của con cho số phận.
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, dù bị địch bắt với đòn roi không kể xiết, mẹ vẫn thể hiện lòng dũng cảm, can trường trước kẻ thù. Nay ở tuổi gần đất xa trời, mẹ chỉ muốn chết đi cho đỡ khổ nhưng không đành lòng khi nhìn những đứa con điên dại không nơi bấu víu.
(DNVN) - Một con lợn rừng nặng hơn 100kg đã tấn công người dân trên núi Phước Chánh, Quảng Na khi bị săn đuổi, khiến nạn nhân bị chấn thương nặng ở tay.
Tôi mày tao với chồng, đã nói những câu chưa từng nghĩ sẽ thốt ra từ miệng mình và tôi biết hôm nay sẽ là ngày kết thúc.
Nếu lật lại hồ sơ, có lẽ ít vụ trọng án giết người nào mà bi kịch của nó để lại nhiều nỗi đau đến vậy, hung thủ là con, nạn nhân là cha.Khi không chịu được tình cảnh cha mình mỗi lần bị “ma men đưa đường chỉ lối” lại quay ra đánh đập mẹ, em gái và chính mình một cách thậm tệ, Phan Minh Mẫn (SN 1990) đã dùng dây điện chích vào người khiến cha ruột mình tử vong. Trong trại giam, Phan Minh Mẫn ngoài việc trả án cho tội lỗi của mình gây ra, thì vẫn phải sống trong sự cắn rứt, dằn vặt của lương tâm. Dẫu ngày về còn xa nhưng khát vọng hoàn lương luôn khắc khoải trong lòng phạm nhân này.
(DNVN) - Ngày 25/11, trong phiên tòa xét xử bị cáo giết 2 em vợ gây chấn động tại Thừa Thiên Huế, Trần Xuân Vinh kẻ gây ra thảm sát bật khóc khi bị tuyên án tử.
(DNVN) - Sinh ra tại một miền quê nghèo thuộc khu vực sông nước Đồng bằng Sông Cửu Long, ngay từ thuở bé, chị Huỳnh Thị Kim Hoàng (SN 1986) quê Long An đã phải gánh chịu những thiệt thòi khi cánh tay trái của chị không thể cử động hay làm gì được từ hậu quả của một cơn sốt. Tuy nhiên, không vì thế chị buông xuôi số phận mà đó lại là động lực để chị phấn đấu cho cuộc sống hiện tại.
End of content
Không có tin nào tiếp theo



























