Tìm kiếm: Nghẹn
Một cô bạn của Lam đã lên facebook kêu gọi mọi người giúp đỡ, một cậu bạn khác lại đăng tin chạy xe ôm thuê, giá nào cũng được, chỉ mong kiếm thêm ít tiền phụ viện phí cho gia đình Lam, bởi hoàn cảnh bệnh tật của Lam hiện giờ đang rất nguy kịch.
Gần 70 tuổi nhưng bà Nguyễn Thị Thành ở khu 6, xã Phương Xá, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ vẫn lầm lũi kiếm từng đồng nuôi hai cháu mồ côi cha mẹ.
Nguyễn Mạnh Tường đã nói thế khi chúng tôi hỏi về cái Tết đầu tiên trong trại giam của anh ta. Đêm Giao thừa trong Trại tạm giam số 1 Công an TP Hà Nội, Tường không thể rơi thêm bất cứ một giọt nước mắt nào nữa, vì đơn giản: "Tôi không còn nước mắt để khóc". Các can phạm cùng buồng, có người không chịu nổi khóc rưng rức, có người muốn che giấu sự yếu mềm bằng cách úp mặt vào gối giả vờ ngủ. Bánh chưng, giò, kẹo bánh cứ thế xếp giữa nhà, chẳng ai buồn ăn.
Câu chuyện chị kể về đứa con gái đầu lòng bị mắc bệnh hiểm nghèo liên tục bị ngắt quãng bởi sự xúc động. Nhiều đêm chị đã chứng kiến cảnh con đau đớn vật vã của con, gần như chị phải thức trắng để lau mát cho con. Miếng cơm, thìa cháo hay hộp sữa cứ uống vào lại trào ra. Hai năm con nằm viện, chả mấy ngày chị được về nhà, cuộc sống của mẹ con chị lúc nào cũng ảm đạm và bế tắc.
Từng ngoại tình mà chồng tôi chuyển sang ghen tuông bóng gió với tôi như vậy khiến cuộc sống luôn căng thẳng. Tôi tự nhủ, anh có tính đa nghi chứ những lúc bình thường anh vẫn là người chồng tốt tính.
Bị phát hiện mắc bệnh nan y, anh Tuấn luôn mong mỏi gia đình sẽ là điểm tựa giúp mình vượt qua thực tại nghiệt ngã. Nhưng một đêm mưa gió, khi anh vật vã với cơn đau, vợ anh đã khăn gói ra đi, bỏ lại chồng và đàn con nheo nhóc.
Cha mất đột ngột, mẹ lại ốm bệnh, chị gái bỗng dưng mắc bệnh tâm thần. Cậu học trò nghèo học giỏi đã phải quẹt nước mắt lên xã xin quan tài về chôn cha trong niềm thương cảm của bà con lối xóm.
Chồng là giám đốc của công ty gia đình, tôi sống trong biệt thự, di chuyển bằng siêu xe, nhưng nào ai biết, bên trong sự xa hoa ấy, tôi không có lấy một bộ váy áo tử tế.
Biết mình mắc bệnh hiểm nghèo nhưng gần 20 năm qua, anh Hoàng Đình Điện (SN 1962, trú tại thôn Đông Trang, xã Ninh An, huyện Hoa Lư, tỉnh Ninh Bình) chọn cách im lặng, chấp nhận sống mòn với bệnh tật vì hoàn cảnh quá khó khăn.
Căn bệnh HIV đã cướp đi người cha. Người mẹ thì đang lay lắt sống trong đau đớn, tuyệt vọng. Biết mình sống chẳng được bao lâu, người mẹ đã nhiều lần đánh tiếng nhờ người thân nuôi con gái khi mình qua đời nhưng tất cả chỉ là những ánh mắt ái ngại.
Sảy chân ngã ở trường, Thắng được đưa vào Bệnh viện Việt Đức cấp cứu. Từ một cậu bé khỏe mạnh, giờ đây Thắng ngây ngô, vệ sinh, ăn uống cũng phải có người giúp. Do hoàn cảnh quá khó khăn, 4 người trong gia đình này chỉ sống trong căn nhà 10m2 ngay giữa lòng Thủ đô.
Ba năm trước, mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, mới đây người bố- chỗ dựa duy nhất cũng đột ngột ra đi, để lại ba đứa con bơ vơ trên cõi đời. Số phận nghiệt ngã không biết còn quăng quật những đứa trẻ mồ côi tội nghiệp này đến khi nào?
“Cứ lên cơn hai đứa con lại kéo mặt tôi tát, đánh. Tôi không thấy đau nhưng lần nào nước mắt cũng cứ ứa ra. Chồng tôi tàn tật, mấy năm trước còn đan lát chứ bây giờ cũng chẳng làm được việc gì. Đau buồn lắm nhưng vẫn phải cắn răng làm lụng nuôi bốn miệng ăn”, bà Ninh kể về chồng, con trong nước mắt.
(DNVN) - Liên quan đến vụ tạt axit tại phường Cầu Kho, Quận 1, TP. HCM, người phụ nữ là nạn nhân đau đớn biết tin kẻ chủ mưu là chồng cũ.
Đang mang thai con út được ba tháng thì chị đã phải đội áo xô chịu tang chồng. Nỗi đau chồng nỗi đau khi hai lần sinh nở nhưng chưa một lần chị được nghe trọn vẹn tiếng gọi “Mẹ ơi!”. Đó là hoàn cảnh đáng thương của chị Nguyễn Thị Sợi (SN 1973, ở thôn Thọ Cầu, xã Tượng Lĩnh, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam).
End of content
Không có tin nào tiếp theo




























