Tìm kiếm: Nghẹn

Nguyễn Mạnh Tường đã nói thế khi chúng tôi hỏi về cái Tết đầu tiên trong trại giam của anh ta. Đêm Giao thừa trong Trại tạm giam số 1 Công an TP Hà Nội, Tường không thể rơi thêm bất cứ một giọt nước mắt nào nữa, vì đơn giản: "Tôi không còn nước mắt để khóc". Các can phạm cùng buồng, có người không chịu nổi khóc rưng rức, có người muốn che giấu sự yếu mềm bằng cách úp mặt vào gối giả vờ ngủ. Bánh chưng, giò, kẹo bánh cứ thế xếp giữa nhà, chẳng ai buồn ăn.
Câu chuyện chị kể về đứa con gái đầu lòng bị mắc bệnh hiểm nghèo liên tục bị ngắt quãng bởi sự xúc động. Nhiều đêm chị đã chứng kiến cảnh con đau đớn vật vã của con, gần như chị phải thức trắng để lau mát cho con. Miếng cơm, thìa cháo hay hộp sữa cứ uống vào lại trào ra. Hai năm con nằm viện, chả mấy ngày chị được về nhà, cuộc sống của mẹ con chị lúc nào cũng ảm đạm và bế tắc.
Căn bệnh HIV đã cướp đi người cha. Người mẹ thì đang lay lắt sống trong đau đớn, tuyệt vọng. Biết mình sống chẳng được bao lâu, người mẹ đã nhiều lần đánh tiếng nhờ người thân nuôi con gái khi mình qua đời nhưng tất cả chỉ là những ánh mắt ái ngại.
“Cứ lên cơn hai đứa con lại kéo mặt tôi tát, đánh. Tôi không thấy đau nhưng lần nào nước mắt cũng cứ ứa ra. Chồng tôi tàn tật, mấy năm trước còn đan lát chứ bây giờ cũng chẳng làm được việc gì. Đau buồn lắm nhưng vẫn phải cắn răng làm lụng nuôi bốn miệng ăn”, bà Ninh kể về chồng, con trong nước mắt.
Đang mang thai con út được ba tháng thì chị đã phải đội áo xô chịu tang chồng. Nỗi đau chồng nỗi đau khi hai lần sinh nở nhưng chưa một lần chị được nghe trọn vẹn tiếng gọi “Mẹ ơi!”. Đó là hoàn cảnh đáng thương của chị Nguyễn Thị Sợi (SN 1973, ở thôn Thọ Cầu, xã Tượng Lĩnh, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam).

End of content

Không có tin nào tiếp theo