Tìm kiếm: hàng-xóm
Thú săn lùng - nuôi và huấn luyện chim đại bàng, loài chim được mệnh danh là chúa tể của bầu trời hiện trở thành mốt thời thượng của nhiều dân chơi muốn thể hiện đẳng cấp.
Các cụ bảo, “ngày đàng (đường) bằng gang nước”, đường dưới biển bao giờ cũng hiểm nguy vất vả vô cùng. Đi trên con tàu lớn ra những hòn đảo lớn, chỉ một hai ngày đêm, tôi đã bã bượi thân xác. Nhảy xuống thuyền thúng, ra khơi vào lộng với con tàu 500 mã lực của anh Trương Quốc Bảo, tôi đã bị tròng trành khổ sở. Còn 20 con tàu lớn chuyên nghề câu cọp biển (cá mập) ở làng Thủy Đầm, phường Ninh Thủy, thị xã Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa thì mỗi lần vươn khơi, họ đi cả tháng ròng rã mấy trăm hải lý, câu
Hồi nhỏ, khi tụi trẻ con chúng tôi háo hức đếm ngược từng ngày đến tết, mẹ tôi lại buông một câu: “Tết nhứt chỉ có con nít là vui”.
Đã gần 40 tuổi mà vóc dáng anh Phùng Đinh Cường, làng Ý (xã Đồng Tâm, TP Vĩnh Yên, Vĩnh Phúc) chỉ nhỏ như đứa trẻ lên năm. Người ta vẫn gọi anh là “chú lùn có hiếu” bởi hơn 20 năm qua anh đi khắp nơi nhặt ve chai bán kiếm tiền mua thuốc cho bố. Khi bố mất, bệnh tật cũng đổ xuống đầu anh và giờ anh phải nương náu vào tình thương của chị gái.
Từ nhỏ tôi đã quen nghe ba chửi. Những điều ông nói thậm chí xúc phạm con cái nhưng ông bảo nghe chửi cũng là cách để người ta lớn khôn.
Phía sau những tấm vé độc đắc “đổi đời” là không ít câu chuyện đầy bi thương xảy ra với người may mắn trúng số.
Với các công nhân trong vụ sập hầm Đạ Dâng, Tết Dương lịch năm nay là cái Tết có ý nghĩa nhất từ trước đến nay. Dẫu vậy, họ vẫn còn đó nỗi ám ảnh vì những ngày “kề cận tử thần”.
Dự nhiều phiên tòa xét xử những bị cáo về tội danh “vi phạm quy định điều khiển giao thông đường bộ” mà cảm thấy đau lòng.
Suốt 4 tháng qua, bà Huệ gắng quên đi nỗi đau để túc trực ngày đêm bên giường bệnh, lo lắng cho cô con gái 19 tuổi bị tai nạn.
8g30 sáng 29-12, khi lửa vẫn còn âm ỉ cháy, lực lượng chức năng đã đưa ra 3 thi thể đầu tiên, trong đó có hai ông bà lớn tuổi.
8g30 sáng 29-12, khi lửa vẫn còn âm ỉ cháy, lực lượng chức năng đã đưa ra 3 thi thể đầu tiên, trong đó có hai ông bà lớn tuổi.
20 năm, đó là một khoảng thời gian dài đủ để một người có thể quên đi được nỗi đau cũng như một phần kí ức. Nhưng đối với ông Ban Văn Mình (người dân tộc Nùng, trú tại xóm Đồng Sinh, xã Tân Lập, huyện Hữu Lũng, Lạng Sơn), việc bị mất đi đứa con gái 14 tuổi mãi in hằn vào trong trí nhớ.
Hơn chục năm nay, dù nắng hay mưa, một mình cụ Đức cõng từng cân xi măng, xách từng túi cát, sỏi lên núi đắp tượng, rồi tỉ mẩn tô vẽ trang trí. Nếu tính khối lượng những bức tượng cụ Đức đắp cũng phải lên tới cả trăm tấn.
Mỗi tầng lớp đều có cái lề thói của nó, chẳng phải cao trọng gì, song ít nhất cũng phải có “cái lề”!
15 năm nay, bà bỏ nhà vào nghĩa địa sống bên mộ phần cha mẹ, làm bạn với vật nuôi, chỉ ra ngoài lúc nửa đêm, về sáng.
End of content
Không có tin nào tiếp theo






























