Tìm kiếm: hai-đứa-con

“Điều chúng tôi cầu mong nhất lúc này là có tiền để chữa bệnh cho con. Nếu không có tiền chữa bệnh thì tội nghiệp cháu lắm, mỗi lần nhìn con đau đớn đến thắt ruột. Thậm chí ăn chẳng muốn ăn ngủ chẳng ngủ được, không tự đứng trên đôi chân của mình…”, anh Đỗ Hoàng Hải chia sẻ.
“Chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi nhưng vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn nên không đủ khả năng chữa bệnh cho con. Đến bây giờ, cháu có ra thế nào đi chăng nữa chúng tôi cũng đành phải chấp nhận thôi. Chỉ thương cháu bé mà phải chịu đau đớn, thiệt thòi…”, chị Lê Thị Chuyên giãi bày.
Suốt ba năm ròng cô bé ấy phải gồng mình để chịu những cơn đau vật vã. Mỗi một lần truyền thuốc cô bé lại nôn thốc nôn tháo ăn chả buồn ăn, nói chả buồn nói. Thân hình cô bé ngày một hao gầy. Cha mẹ cô đã phải năn nỉ để vay rồi khi không trả được lại ứa nước mắt khi con đau, chủ nợ đến đòi… Họ chỉ có một mong ước con được tiếp tục chữa bệnh, nhưng ước mong ấy cứ dần xa họ.
Câu chuyện chị kể với chúng tôi thật buồn và chất chứa nhiều nỗi niềm. Một thân phận nhỏ nhoi, yếu đuối đang chơi vơi không biết bấu víu vào đâu để giữ lấy tính mạng. Mắc căn bệnh nguy hiểm, cha mẹ lại không còn chung sống, người mẹ nghèo ấy không còn đủ khả năng để gánh vác. Nếu như không có điều kỳ diệu xảy ra thì số phận của em có lẽ sẽ buồn thảm lắm.
Nhiều người không hiểu do quan tâm, tò mò hay xã giao, khi gặp tôi lần đầu thường hỏi: “Vợ anh làm gì?”. Những lúc ấy, dù không muốn tôi vẫn phải trả lời: “Vợ tôi, cô ấy không làm gì cả.”
“Cứ lên cơn hai đứa con lại kéo mặt tôi tát, đánh. Tôi không thấy đau nhưng lần nào nước mắt cũng cứ ứa ra. Chồng tôi tàn tật, mấy năm trước còn đan lát chứ bây giờ cũng chẳng làm được việc gì. Đau buồn lắm nhưng vẫn phải cắn răng làm lụng nuôi bốn miệng ăn”, bà Ninh kể về chồng, con trong nước mắt.
Hạnh phúc làm cha chưa được một tuần thì vợ chồng anh Trần Văn Tung (ở thôn Cốc Ngang, xã Phạm Ngũ lão, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên) bàng hoàng phát hiện da trên cơ thể con mình bắt đầu bong tróc, lở loét. Chứng kiến cảnh hai đứa con bóc những mảng da cho nhau, vợ chồng chỉ biết xót xa.
Đang mang thai con út được ba tháng thì chị đã phải đội áo xô chịu tang chồng. Nỗi đau chồng nỗi đau khi hai lần sinh nở nhưng chưa một lần chị được nghe trọn vẹn tiếng gọi “Mẹ ơi!”. Đó là hoàn cảnh đáng thương của chị Nguyễn Thị Sợi (SN 1973, ở thôn Thọ Cầu, xã Tượng Lĩnh, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam).
Sinh con thứ hai được 10 tháng, chị bàng hoàng khi bác sỹ thông báo mắc hai khối u trong não - nguyên nhân khiến chị thường xuyên bị đau đầu, chóng mặt, buồn nôn. Nghiệt ngã hơn, đúng lúc này người chồng đầu gối tay ấp cũng bỏ chị cùng hai con thơ dại. Chị đành khăn gói về nhà ngoại chăm bố già, con nhỏ và người em bị u tủy cổ.

End of content

Không có tin nào tiếp theo