Tìm kiếm: Đủ-tiền

“Có những cơn đau, nóng sốt khiến bé không thể nuốt nổi được thìa cháo hoặc khi vừa ăn vào rồi lại ói ra. Có những lúc đôi mắt đờ đẫn chỉ muốn thiếp đi nhưng trong người khó chịu lại quấy khóc. Đêm canh con lau mát cho con mà mẹ khóc, con khóc…”, chị Trần Thị Ánh Linh nói.
Ngồi trên chiếc xe lăn, bà Dương Thị Kỳ (64 tuổi, trú tại thôn Hòa Hiệp, xã Tân Liên, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị) dùng chút sức lực còn lại để chăm sóc cho đứa con trai mù lòa. Dù bản thân đang mang trọng bệnh, nhưng người phụ nữ ấy lòng vẫn không thể yên bởi mẹ chồng và chồng cùng con trai đang phải một mình vật lộn với bệnh tật ở bệnh viện.
Nhìn người đàn ông mếu máo giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì dãi nắng dầm sương. Quanh năm sống lênh đênh trên biển, mỗi tháng chỉ về nhà có một lần thăm vợ con. Số tiền của anh kiếm được cũng trồi sụt như sóng biển. Mỗi tháng thu nhập thấp nhất là 1 triệu đồng và cao nhất là 5 triệu đồng.
Dù đã 8 tuổi nhưng nhìn cô bé nhỏ thó như đứa trẻ 4 tuổi. Ở tuổi này có lẽ cô bé chưa hiểu được sự hiểm nguy của căn bệnh mình đang mang. Cô bé vẫn giữ được vẻ hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ. Khi được chụp hình, cô bé tự chọn chỗ đứng và nhoẻn miệng cười. Mong sao nụ cười hồn nhiên ấy sẽ mãi nở trên môi em.
“Chúng tôi là những người làm thuê chỉ có hai bàn tay trắng làm ngày nào có tiền ăn ngày đó, nghỉ thì cũng hết tiền. Nghèo thì chúng tôi có thể chịu đựng được nhưng con bệnh ngặt nghèo thì chúng tôi biết phải làm sao. Chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức, vay mượn nhưng có lẽ cháu cũng phải về nhà chịu trận vì đuối quá rồi”, đó là chia sẻ của chị Nguyễn Thị Thủy Tiên.
Nằm lâu trên chiếc giường bệnh, một bên chân bị băng bó nên cô bé rất bứt rứt khó chịu. Mới chỉ hơn 1 tuổi mà cô bé ấy đã phải nằm viện một khoảng thời gian rất dài. Mắc căn bệnh mô bào langerhans khiến tuổi thơ của bé không còn được vui đùa như những trẻ cùng trang lứa. Cha mẹ bé cũng đang rất khó khăn về tài chính, nên việc điều trị cho bé không biết sẽ kéo dài được bao lâu.
“Chúng tôi đã tìm đủ mọi cách để có tiền chữa bệnh cho con nhưng không phải cứ muốn là được. Hai cháu ở nhà thì đã phải nhờ ông bà nội và ông bà ngoại nuôi giúp. Hai vợ chồng cố gắng kiếm tiền chạy chữa cho cháu Lưu Quỳnh Anh. Lúc này chúng tôi chỉ mong sao có tiền chữa bệnh cho cháu mà thôi”, chị Phạm Thị Thơm chia sẻ.
(DNVN)-Theo báo cáo mới nhất của Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế (SIPRI) công bố hôm 21/02, Trung Quốc đã tăng gấp đôi lượng vũ khí xuất khẩu toàn cầu từ năm 2011 đến năm 2015, tức là tăng 88% so với giai đoạn 2006 - 2010, tuy nhiên vẫn thua xa hai "ông lớn" là Nga và Mỹ.
“Điều chúng tôi cầu mong nhất lúc này là có tiền để chữa bệnh cho con. Nếu không có tiền chữa bệnh thì tội nghiệp cháu lắm, mỗi lần nhìn con đau đớn đến thắt ruột. Thậm chí ăn chẳng muốn ăn ngủ chẳng ngủ được, không tự đứng trên đôi chân của mình…”, anh Đỗ Hoàng Hải chia sẻ.

End of content

Không có tin nào tiếp theo