Tìm kiếm: sống-lại

Be be. Be be. Be be be! Thưa các Người bị gọi là Dê. Năm nay là năm Mùi, đích thị là năm của Dê tôi. Sau mười hai năm trở lại vòng can chi, lại đúng năm thứ mười lăm thế kỷ hai mốt, việc đầu tiên tôi muốn lên tiếng với các ông là đòi lại bản quyền tên gọi của giống loài tôi đã bao lâu nay bị các ông chiếm đoạt và vấy bẩn.
Dù bom rơi đạn lạc nhưng kinh tế vẫn phát triển thần kỳ, có thánh địa của người Thiên Chúa giáo nhưng không ăn mừng lễ Giáng sinh, đất hoang mạc nhưng lại xuất khẩu nước... Những điều kỳ lạ này nằm ở một vùng đất đang rất nóng: Israel.
N.A là một nhân vật thành danh lĩnh vực của mình - và đó là lý do cô gửi đến cho Lao Động một lá thư khuyết danh. Không tên nhân vật, không tên cơ quan. Cô không muốn động chạm đến ai. Nhưng chính cái tâm lý "không muốn động chạm" ấy là điều khiến cho cô dằn vặt. Ở nhiều cơ quan, khi một lãnh đạo muốn sống yên ổn, không va chạm, chính là lúc họ có lỗi với rất nhiều người - những cấp dưới đang chờ đợi một người biết chiến đấu để bảo vệ quyền lợi cho những lao động nhỏ bé.
Tôi có anh bạn thời sinh viên học rất giỏi, nhưng ra trường do đi theo con đường nghiên cứu học thuật nên đến giờ vẫn nghèo túng. Nhiều lần anh tâm sự, anh rất ngại về quê vì thường phải nghe những câu trách cứ của người thân, đại loại như: “Bạn bè đứa nào cũng thành đạt còn anh thì …”.
"Đến ngày thứ ba vẫn chưa được cứu như lời hứa, chúng tôi có cảm giác như bị lừa, cái chết đã ở rất gần. Để chống lạnh, chúng tôi ôm nhau sưởi ấm. Từ nơi trú ngụ đến chỗ nhận thức ăn xa 50 mét, có lúc nước lên đến ngang ngực...", nạn nhân vừa thoát ra khỏi hầm thuỷ điện kể.

End of content

Không có tin nào tiếp theo