Tìm kiếm: Bi-kịch

Một người bạn kinh doanh thực phẩm chế biến sẵn trên mạng xã hội, một hôm mời tôi đến nhà chơi. Chị xây được cái bếp nho nhỏ tại nhà, nấu nướng chế biến đóng gói cũng vài năm nay rồi. Nghe nhiều người khen thức ăn ngon, đóng gói sạch sẽ. Tôi cũng nghe nhiều người khen bà chủ tử tế.
Đang mang thai con út được ba tháng thì chị đã phải đội áo xô chịu tang chồng. Nỗi đau chồng nỗi đau khi hai lần sinh nở nhưng chưa một lần chị được nghe trọn vẹn tiếng gọi “Mẹ ơi!”. Đó là hoàn cảnh đáng thương của chị Nguyễn Thị Sợi (SN 1973, ở thôn Thọ Cầu, xã Tượng Lĩnh, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam).
Chồng chị mất do cơn bạo bệnh, để lại cho chị 4 đứa con thơ nheo nhóc và số nợ hơn 100 triệu. Giờ đây, bệnh thần kinh từ thời con gái tái phát lúc tỉnh lúc mê, chị không có khả năng lao động nên 3 đứa con đang tuổi đến trường có nguy cơ dang dở việc học.
Chưa có khi nào, tôi cảm thấy buồn thất vọng như ngày hôm nay bởi suốt 4 năm tôi nhẫn nhịn mong cho hai con một mái ấm đủ cả bố lẫn mẹ. Nhưng tất cả chỉ có giới hạn. Tôi quyết định ngày mai ba mẹ con tôi sẽ rời khỏi căn nhà tù túng đau khổ này để bắt đầu một cuộc đời mới.
Nếu lật lại hồ sơ, có lẽ ít vụ trọng án giết người nào mà bi kịch của nó để lại nhiều nỗi đau đến vậy, hung thủ là con, nạn nhân là cha.Khi không chịu được tình cảnh cha mình mỗi lần bị “ma men đưa đường chỉ lối” lại quay ra đánh đập mẹ, em gái và chính mình một cách thậm tệ, Phan Minh Mẫn (SN 1990) đã dùng dây điện chích vào người khiến cha ruột mình tử vong. Trong trại giam, Phan Minh Mẫn ngoài việc trả án cho tội lỗi của mình gây ra, thì vẫn phải sống trong sự cắn rứt, dằn vặt của lương tâm. Dẫu ngày về còn xa nhưng khát vọng hoàn lương luôn khắc khoải trong lòng phạm nhân này.

End of content

Không có tin nào tiếp theo