Tìm kiếm: đưa-con

Căn bệnh HIV đã cướp đi người cha. Người mẹ thì đang lay lắt sống trong đau đớn, tuyệt vọng. Biết mình sống chẳng được bao lâu, người mẹ đã nhiều lần đánh tiếng nhờ người thân nuôi con gái khi mình qua đời nhưng tất cả chỉ là những ánh mắt ái ngại.
“Cứ lên cơn hai đứa con lại kéo mặt tôi tát, đánh. Tôi không thấy đau nhưng lần nào nước mắt cũng cứ ứa ra. Chồng tôi tàn tật, mấy năm trước còn đan lát chứ bây giờ cũng chẳng làm được việc gì. Đau buồn lắm nhưng vẫn phải cắn răng làm lụng nuôi bốn miệng ăn”, bà Ninh kể về chồng, con trong nước mắt.
Đang mang thai con út được ba tháng thì chị đã phải đội áo xô chịu tang chồng. Nỗi đau chồng nỗi đau khi hai lần sinh nở nhưng chưa một lần chị được nghe trọn vẹn tiếng gọi “Mẹ ơi!”. Đó là hoàn cảnh đáng thương của chị Nguyễn Thị Sợi (SN 1973, ở thôn Thọ Cầu, xã Tượng Lĩnh, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam).
Ước mong về một gia đình hạnh phúc có vợ, có chồng cùng nuôi dưỡng các con nên người của anh Lê Văn Hiệp (ở thôn Hội, xã Văn Hoàng, huyện Phú Xuyên, Hà Nội) dường như quá xa vời. Kể từ ngày những đứa con của anh sinh ra với căn bệnh quái ác, người vợ đã dứt áo ra đi, để lại cho anh chăm các con bại não, ung thư trong nỗi khổ cùng cực của kiếp người.
Hơn 40 năm nay sống trong căn nhà nhỏ, người mẹ già hàng ngày phải nghe những tiếng chửi bới, tiếng ú ớ không thành lời và thậm chí bị đuổi đánh bởi ba người con tâm thần. Đó là hoàn cảnh của bà Đinh Thị Định (77 tuổi, ở xóm 6, xã Thi Sơn, Kim Bảng, Hà Nam).

End of content

Không có tin nào tiếp theo